19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 23)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 72)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 63)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 45)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.
14 Tháng Mười 202010:14 SA(Xem: 46)
Ba năm trước vào năm 2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm mà Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, phái đoàn hành hương chúng tôi gồm hơn 60 người cùng nhau đi hành hương 17 ngày ở Âu Châu.
14 Tháng Mười 20204:51 SA(Xem: 48)
https://www.youtube.com/watch?v=JxtDmmmJKJg Từ nội dung bản nhạc The Impossible Dream Mơ ước một giấc mơ không thể thực hiện được. Chiến đấu một kẻ thù không đánh bại được. Gánh chịu một nỗi thống khổ không thể chịu đựng nổi. Chạy khi kẻ can đảm không dám đi. Sửa sai lầm lỗi không thể sửa đổi được. Yêu thương tinh tuyền và trong sạch từ đàng xa.
13 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 57)
Hãy mở mắt mỗi ngày để quan sát, Các phép lạ diệu kỳ của tình yêu. Nếu ta không mở to đôi mắt, Không thấy điều Chúa âu yếm ban cho. Phép lạ của tình Chúa yêu nhân loại, Phép lạ của tình yêu gia đình. Phép lạ của người hy sinh chính mình cho người khác, Phép lạ của tình bạn thiêng liêng.
13 Tháng Mười 20206:10 CH(Xem: 68)
Ma quỷ rất ghét các linh mục và chúng sẽ làm mọi sự trong khả năng của chúng để cám dỗ các ngài và hạ bệ các ngài. Vì thế các linh mục thường xuyên chịu sự tấn công thiêng liêng của ma quỷ.
12 Tháng Mười 20206:23 CH(Xem: 67)
Từ khi đến Mỹ vào ngày 16 tháng 10 năm 1980, tôi luôn tự nhắc nhở mình là: Phải ghi lại mọi chi tiết về sự đau khổ và phấn đấu của gia đình tôi trên đất Mỹ. Đây là những chứng tích cụ thể và chân thật để lưu lại cho thế hệ sau, ít ra là cho các thế hệ con cháu được biết thế nào là đời sống của người tị nạn khi lưu vong nơi xứ lạ.
09 Tháng Mười 202011:04 SA(Xem: 82)
Bạn sẽ hiểu lý do tại sao ma quỷ chống lại những ai khuyến khích người khác mặc Áo Đức Bà. Xin hãy nghe câu chuyện của Bậc Đáng Kính Francis Ypes:

THE MUSICAL BELL (Cái Chuông Nhạc)c

07 Tháng Mười Một 20196:30 SA(Xem: 383)

cuoi3THE MUSICAL BELL (Cái Chuông Nhạc)

Ông Pappy là chủ một cửa tiệm bán đồ cổ. Đã từ lâu, ông giữ kín một nỗi buồn riêng. Một hôm, trong lúc đang lau chùi cái đèn lồng để chuẩn bị giao cho khách hàng, bỗng ông nghe tiếng nhạc của cái chuông treo ở cửa tiệm. Ông thích điệu nhạc của nó và muốn chia sẻ với khách hàng nên đã treo nó lên.
Ban đầu ông không nhìn thấy ai, mãi một lúc sau mới có một mái tóc gợn sóng mềm mại nhô lên ở trước quầy hàng. Đó là một cô bé xinh xắn dễ thương hãy còn nhỏ xíu.

"Ông giúp được gì cháu đây, hở cháu bé?", ông Pappy cảm thấy lòng vui hẳn lên.

"Thưa ông", cô bé ngước cặp mắt màu nâu lên nhìn ông. “Cháu muốn mua một món quà cho ông cháu.”

Ông Pappy gợi ý: "Ông cháu có thích đồng hồ bỏ túi không. Ông có một cái hãy còn mới, tốt lắm."

Cô bé không trả lời. Nó đi quanh phòng rồi tới bên cánh cửa đưa bàn tay nhỏ bé cầm lấy tay nắm. Nó lắc nhẹ cánh cửa để nghe tiếng nhạc vang lên. Mặt cô bé chợt bừng sáng, nó nói:

“Chính là cái này đây. Mẹ cháu nói ông cháu thích âm nhạc lắm.”

Ông Pappy khựng lại. Ông không muốn làm cô bé thất vọng nhưng đành phải nói:

"Xin lỗi cháu! Ông không bán cái chuông này được. Hay cháu lấy cái hộp đồ chơi này cho ông cháu, chắc ông cháu thích vì nó cũng phát ra nhạc.".

Cô bé nhìn cái hộp rồi lắc đầu. "Chắc là không đâu ạ!", cô bé buồn bã trả lời.

Để cho cô bé hiểu và khỏi buồn, ông kể cho nó nghe là con gái của ông từng chơi cái chuông này và vì vậy ông không muốn bán.

Cô bé tỏ vẻ xúc động, mắt rưng rưng và nói "Cháu hiểu rồi, ông ạ. Cháu cảm ơn ông!"

Trong giây lát ông Pappy chợt nghĩ tới gia đình mình. Vợ ông mất đã lâu. Con gái ông sau một lần giận gia đình đã bỏ đi nước ngoài sinh sống. Đã mười năm trôi qua, ông không được tin tức gì của cô con gái. Rồi ông tự nhủ, con gái ông đã bỏ đi vậy sao ông không để cái chuông cho người khác, một người có thể chia sẻ nó với những người mà họ thương yêu?

"Khoan đã, cháu ạ!', ông kêu lên với cô bé lúc nó mở cửa và tiếng nhạc lại vang ngân. Ông bằng lòng bán cái chuông. Cháu đừng buồn nữa nha.

Cô bé vui mừng vỗ tay reo: "Ôi, cháu cảm ơn ông!".

"Được rồi!", ông Pappy cũng cảm thấy vui vui trong lòng dù biết rồi đây mình sẽ nhớ cái chuông lắm. "Nhưng ông bảo này, cháu phải hứa là giữ gìn cái chuông cẩn thận."

Rồi ông lấy cái chuông xuống, lau chùi sạch bụi và cho vào một cái túi giấy, trao vào tay cô bé. "Cháu xin hứa!", cô bé nói.
Nhưng chợt nó nhìn ông Pappy, ánh mắt lo lắng.

"Nhưng ông ơi, giá của cái chuông này là bao nhiêu vậy?", cô bé hỏi.

"Vậy cháu có bao nhiêu tiền nào?", ông Pappy hỏi, với nụ cười tinh nghịch.

Cô bé chỉ có trong tay 2 đô la 47 xu. Nhìn thấy vậy, ông Pappy nói như reo: "Chà chà, cháu thiệt là may mắn. Giá của cái chuông đó vừa đúng 2 đô la 47 xu."

Cô bé đi rồi, ông Pappy cứ ngẩn ngơ suốt buổi. Ông nhớ cái chuông và điệu nhạc của nó. Cho tới giờ chuẩn bị đóng cửa, bỗng ông lại nghe tiếng chuông ngân nga. Ông cho rằng mình tưởng tượng, nhưng nhìn ra cửa ông thấy cô bé lúc sáng lại xuất hiện. Cô bé đang cầm cái chuông lắc lắc, miệng mỉm cười.

"Gì thế này? Cháu đổi ý rồi sao?", ông ngạc nhiên.

"Không ạ!", cô bé vừa nói vừa cười. Mẹ cháu bảo cái chuông này là dành cho ông."

Trước khi ông Pappy kịp nói thêm lời nào thì mẹ cô bé bước vào. Mắt cô đẫm lệ và cô nhìn ông nói: "Con chào bố!"

Còn cô bé thì kéo nhẹ gấu áo ông: "Ông ơi, khăn tay đây, ông lau mắt đi" ...

ST