Friday, September 17, 202112:32 PM(View: 40)
Nguồn: Spiritdaily.com Câu chuyện này được đăng trên Marytv.tv và được giảng trong một bài giảng tiếng Anh ở làng Medjugorje vào tuần trước. Đây là câu chuyện thật xẩy ra: Cha Richard Walder đến từ thành phố Los Angeles, California.
Wednesday, September 15, 202112:19 PM(View: 44)
Khi đọc kinh 7 Sự Thương Khó Đức Mẹ là ta cho phép Mẹ an ủi trái tim chúng ta.
Wednesday, September 15, 202112:13 PM(View: 24)
https://catholicexchange.com/the-tender-solicitude-of-our-lady-of-sorrows Tác giả MAURA ROAN MCKEEGAN Vào đầu thập niên 1980s, Đức Mẹ hiện ra ở Kibeho, nước Rwanda, Phi Châu với 3 học sinh trẻ ở nước Rwanda và ban cho một trong 3 trẻ ấy là cô Marie Claire một nhiệm vụ đặc biệt: Đó là làm sống lại chuỗi 7 Sự Thương Khó Đức Mẹ.
Wednesday, September 15, 20214:00 AM(View: 34)
Nguồn: Glories Of The Precious Blood, LM Max Walz Năm 1830, khi Chân Phước Gaspar chịu nhiều đau khổ thì Chúa Giêsu đến an ủi ngài bằng một cách thức tuyệt vời. Khi Chân Phước đang dâng Thánh Lễ thì Chúa Giêsu chỉ cho ngài thấy hai dây xích bằng vàng bay lên từ Chén Thánh, rồi buộc chung quanh Chân Phước và kéo đưa ngài lên Thiên Đàng.
Wednesday, September 15, 20213:50 AM(View: 29)
Nguồn: Glories Of The Precious Blood, Lm Max Walz Một ngày kia linh mục Gaspar được lệnh trình diện trước Đức Giáo Hoàng Pio ViI. Ngài được Đức Giáo Hoàng sai đi truyền giáo. Ngài trả lời Đức Giáo Hoàng rằng: “Lạy Đức Thánh Cha, con sẽ vâng lời ngài.”
Wednesday, September 15, 20213:43 AM(View: 29)
Nguồn: Glories Of The Precious Blood, LM Max Walz Chân Phước Gaspar del Bufalo được phong Á Thánh bởi Đức Giáo Hoàng Pio X vào ngày 18/12/1904. Á Thánh Gaspar sinh ngày 6/1/1796 tại Roma, và chết ngày 28/12/1837 tại Roma, nước Ý. Trong năm đầu và năm thứ hai của cuộc đời, cậu bé rất ốm yếu và cậu bị đau nặng hai lần.
Tuesday, September 14, 20216:32 PM(View: 31)
Nguồn: Spiritdaily.net 1. Luôn cầu nguyện xin ơn Chúa Thánh Thần. Hướng về Thiên Đàng, đây là nguyên nhân chính khi ta còn ở trái đất.
Sunday, September 12, 20211:23 PM(View: 62)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Một người chia sẻ tâm tình: 1. Đừng lo lắng về ngày mai. 2. Hãy chấp nhận đau khổ, đừng tìm thoải mái trên trái đất.
Sunday, September 12, 202112:03 PM(View: 38)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Lạy Thiên Chúa trên Thiên Đàng, Chúa luôn nắm lấy tay con, Chúa không cho phép đôi chân con bị té ngã. Chúa luôn khuyến khích con tiếp tục đi trên con đường vui tươi. Trái tim con vững tin; Vì thế tất cả những vấn đề mà con có hôm nay sẽ không lấy đi tinh thần của con và con tiếp tục đứng vững.
Sunday, September 12, 202111:35 AM(View: 50)
Tôi cầu nguyện để Chúa luôn đụng chạm đến bạn, mặc dù bạn ở bất cứ nơi nào trong lúc này. Hãy nhớ rằng lúc bạn cảm thấy mình cô đơn, trong ngôi nhà của mình thì bạn không bao giờ cô đơn.

Chỉ cần luôn biết mỉm cười và bao dung, dù bạn đi đến đâu cũng sẽ được quý nhân phù trợ.

Friday, January 18, 20191:43 PM(View: 1039)
lsChỉ cần luôn biết mỉm cười và bao dung, dù bạn đi đến đâu cũng sẽ được quý nhân phù trợ.

Đôi khi, chúng ta không thể tưởng tượng nổi sức mạnh của một cái cúi đầu, một nụ cười bao dung như thế nào. Cái cúi đầu khiêm nhường đó không phải là hạ thấp mình mà chính là đề cao người, nụ cười bao dung không chỉ là mình độ lượng mà còn thay đổi người.

Nụ cười khiêm nhường xoá nhoà mọi khoảng cách.

Năm 1998, một chàng trai trẻ 28 tuổi cùng với vài người bạn hợp tác mở công ty công nghệ thông tin. Trong một lần tình cờ, anh nhận được lời mời đến tham gia hội giao lưu giữa các nhà doanh nghiệp trong lĩnh vực này.

Vừa bước vào hội trường, chàng trai trẻ bất giác nhận thấy chiếc áo trên người anh trông rất quê mùa, trong khi những người khác đều diện đồ Tây và đi giày da bóng láng.

Bởi tự ti ái ngại, anh càng trở nên dè dặt hơn. Hơn nữa anh vừa mới gây dựng sự nghiệp, chưa kiếm được tiền cũng chưa có tên tuổi, trên người anh lúc ấy chỉ khoác một chiếc áo đen cũ kỹ, trông không được đẹp mắt trong một hội trường sang trọng đến như vậy. Chàng trai trẻ thu mình ngồi trong góc nhỏ của hội trường để tránh thu hút sự chú ý từ đám đông.

Sau buổi giao lưu, mọi người đều nán lại để trao đổi danh thiếp cho nhau, chỉ riêng anh là âm thầm chuẩn bị ra về. Bất chợt có tiếng nói vang lên: “Này, sao cậu lại vội đi như thế, tôi vẫn chưa làm quen được với những doanh nhân trẻ như các cậu thì thật sự là đáng tiếc đó”. Nói rồi người lạ mặt kia chủ động đưa cho anh tấm danh thiếp.

Chàng trai trẻ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông lớn tuổi vừa nói vừa tươi cười nhìn mình. Thì ra ông chính là nhà doanh nghiệp vừa phát biểu trên khán đài.

Anh đáp lại với giọng hồi hộp: “Chào ông, ông gọi tôi có chuyện gì không?”.

“Không có gì đặc biệt, chủ yếu là muốn được trò chuyện với các nhà doanh nghiệp trẻ, những người trẻ tuổi như cậu thường có nhiều sáng kiến cho chúng tôi học hỏi”.

Nhà doanh nghiệp lớn tuổi cười nói cởi mở, chàng trai trẻ đành phải nói ra sự thật: “Thật ra, tôi không phải là nhà doanh nghiệp và cũng không am hiểu nhiều về Internet. Tôi chỉ mới mở một công ty nhỏ, hôm nay đến đây là mong được học hỏi đôi chút kinh nghiệm mà thôi”.

“Ồ, ra là như vậy”. Nhà doanh nghiệp vẫn tỏ ra thân thiện: “Không hiểu cũng không sao, có chỗ không hiểu cũng là điều bình thường mà, từ từ mà học rồi cũng sẽ thông. Đây là danh thiếp của tôi, cậu hãy giữ lấy”.

Chàng trai trẻ kinh ngạc nhìn nhà doanh nghiệp, không khỏi xúc động trước sự khiêm nhường của ông.

Sau khi trở về, anh đặt tấm danh thiếp trên bàn làm việc, tự nhủ cần phải luôn ghi nhớ câu chuyện hôm nay để nhắc nhở bản thân rằng, bài học đầu tiên là khiêm tốn và tôn trọng mọi người.

Hơn mười năm qua đi, chàng trai trẻ nay đã trở thành một nhân vật tên tuổi của mạng lưới Internet châu Á, ông chính là nhà đầu tư nổi tiếng, chủ tịch công ty Qihoo 360 Chu Hồng Y.

Trong các bài phát biểu, ông Chu Hồng Y vẫn thường kể lại câu chuyện từng khiến ông xấu hổ nhưng lại nhận được sự khích lệ quý giá đó. Ông nói, một tấm danh thiếp nặng bao nhiêu? Cầm nó trên tay thì thấy rất nhẹ nhàng, nhưng bậc tiền bối lớn tuổi ấy vẫn mỉm cười khiêm nhường gọi ông là “nhà doanh nghiệp” và trao cho ông tấm danh thiếp của mình.

Chính điều đó đã giúp ông có được niềm tin và dũng khí vươn lên. Bước đi cho đến hôm nay, ông đã cảm nhận được sức nặng mà tấm danh thiếp này mang lại.