Thursday, June 17, 20211:05 PM(View: 0)
Nguồn: Mysticpost 1. Lời cầu nguyện là phương thuốc chữa trị.
Thursday, June 17, 202112:58 PM(View: 1)
Nguồn: Mysticpost Một trong những lần hiện ra gần đây, Đức Mẹ ban một lời tiên tri cay đắng. Tuy nhiên, thông điệp của Mẹ luôn mang lại hy vọng. Một niềm hy vọng mà chúng ta phải chiến thắng với đức tin, lòng khiêm nhường, với tất cả lời cầu nguyện và rất nhiều lời cầu nguyện.
Wednesday, June 16, 20219:17 PM(View: 9)
Nguồn: Mysticpost Khi các điều bí mật ở Medjugorje được tiết lộ thì cũng là buổi bình mình của một kỷ nguyên mới. Đó là Sự Toàn Thắng của Mẫu Tâm Vô Nhiễm Đức Mẹ Maria. Nhiều người nhìn thấy khuôn mặt vui tươi của thị nhân Medjugorje là cô Vicka thì ai cũng vui mừng vì nghĩ đó là điềm lành, một cuộc sống mới trên thế gian...
Wednesday, June 16, 202111:57 AM(View: 16)
Nguồn: Mysticpost “Đức Trinh Nữ nói với tôi rằng rất cần phải cầu nguyện nhiều cho đến khi bí mật thứ nhất được tiết lộ. Bí mật thứ nhất sẽ kéo dài trong một khoảng thời gian. Hãy chuẩn bị vì bí mật thứ nhất sẽ hữu hình và làm cho thế giới rúng động.
Tuesday, June 15, 20219:18 PM(View: 23)
Nguồn: Mysticpost Vào ngày 25/7/2019 Đức Mẹ tại Medjugorje đã ban một thông điệp ngắn nhưng quan trọng và nóng bỏng và là một lời cảnh báo mạnh mẽ. Mẹ đã bảo chúng ta làm những gì? Mẹ nài van chúng ta hãy quyết định chọn một phía. Thời đại mới đang đến. Đây là tháng thứ hai liên tiếp mà Mẹ nhắc đến thời đại mới đang đến. "Các thách đố đang tới...
Tuesday, June 15, 20219:16 PM(View: 15)
Nguồn: Mysticpost LM Livio nói về năm 2021, kỷ niệm 40 năm Đức Mẹ hiện ra tại Medjugorje Cha Livio tin rằng đây là năm của các điều bí mật sẽ xẩy ra. “Giờ đã tới lúc mà ma quỷ được cho phép để hành động với tất cả sức lực và quyền lực của hắn. Giờ hiện nay là giờ của Satan. “Hãy hoán cải! Sẽ là quá trễ khi dấu hiệu đến.
Tuesday, June 15, 20212:09 PM(View: 12)
Trong mấy tuần vừa qua, nhà thờ của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi đã mở rộng để đón chào tất cả các giáo dân trở lại đi Lễ hàng tuần. Mọi người không cần phải đeo khẩu trang, không cần phải ngồi cách nhau một hàng ghế nữa. Đã có nước phép ở cửa nhà thờ để mọi người nhúng tay làm dấu Thánh Giá. Mọi sự đã trở lại như bình thường.
Tuesday, June 15, 20211:08 PM(View: 15)
Cách đây hai năm, năm 2019, tôi đã kể một câu chuyện về gia đình của người đàn ông Mỹ trong giáo xứ của tôi. Ông kể chuyện gia đình với một thái độ bình thản: Vợ ông chết, con trai lớn của ông bị ung thư thời kỳ thứ 4 và sắp chết. Con trai út và con gái áp út của ông cũng đã chết. Còn cô con gái lớn thì dành cho được ngôi nhà của ông bà.
Tuesday, June 15, 20217:09 AM(View: 15)
Nguồn: ChildrenOfMedjugorje.com Những đêm Mẹ hiện ra trên đồi là những nguồn ân sủng thiêng liêng cho thời đại của chúng ta, chẳng những cho những người hiện diện ở đó mà còn là cho tất cả thế giới nữa. Đó là một ân huệ đặc biệt mà Chúa đã ban cho nhân loại qua làng Medjugorje, bởi vì thế- hệ của chúng ta thiếu thốn đời sống tâm linh...
Tuesday, June 15, 20216:07 AM(View: 22)
Kinh Dâng lên Chúa và Đức Mẹ Medjugorje “Xin Mẹ chúc phúc cho các thị nhân.”

TÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

Sunday, April 15, 20186:12 AM(View: 397)
UNGTHUTÌNH NGƯỜI NƠI CỬA TỬ

Cứ mỗi thứ Tư, tôi lại vào nơi không ai muốn đến nơi cái chết gần kề: Bệnh Viện Ung Bướu.

Ai nào đó cứ đi ngang ngã ba đường Nơ Trang Long và Phan Đăng Lưu khi rẽ vào Nơ Trang Long sẽ khá vất vả để di chuyển đi ngang cái “cửa tử”. Dẫu rằng có cầu vượt dành cho người đi bộ nhưng rồi lượng người đến đây dừng như quá tải. Giản đơn vì kèm theo một người “mang án tử” lại có thêm cả mấy người thân thương đi cùng.

Có một điều lạ lẫm, hai bên vách tường của hành lang đi lại, tôi lại thấy có cái gì đó cuộn lại nằm sát nhau. Tò mò muốn biết thì ra đó là nơi của những người nghèo không có khả năng thuê nơi trọ “dành” một chỗ qua đêm.

Với những người có tiền hay có khả năng, người ta có thể tìm đến để ngả lưng ở những nhà trọ hay phòng thuê xung quanh bệnh viện. Với những người nghèo thì đành phải chấp nhận vì lẽ vào nơi đây không chỉ tính tháng tính ngày mà có người lê lết cả năm. Có người vào nơi đây quen cả lối đến và lối về.

Thật vậy! Ai chẳng muốn mình có một chỗ ngả lưng sau những ngày hoặc đêm dài mệt nhoài vất vả nhưng rồi vì hoàn cảnh nên đành chịu vậy. Và, cứ ngày này qua ngày khác cứ phải sống trong hoàn cảnh như thế. Chẳng đặng đừng chứ chẳng ai muốn mình rơi  vào cám cảnh như thế. Thế nhưng, cũng chỉ vì chữ tình để họ đi theo người thân vào cái nơi không ai muốn đến như thế này.

Có hôm, vì hoàn cảnh để rồi tôi ở lại nơi “cửa tử” đó đến tối. Điều ngạc nhiên đập vào mắt tôi đó là những người thân đi nuôi những bệnh nhân ung thư không ai bảo ai cứ trải giấy ra ngồi tụm lại với nhau. Và, cũng chả ai trách ai, chả ai than phiền ai, cứ có cái gì đưa ra cái đó và cùng ăn chung với nhau như bữa cơm gia đình.

Có thể bon chen nơi đâu đó nhưng khi vào nơi ‘cửa tử” này người ta cần lắm sự sẻ chia và đỡ nâng. Vào đây mới cảm được ngày nay “sỏi đá cũng cần có nhau” chứ không phải đợi mãi tới ngày sau.

Có thể ở đâu đó của cuộc đời, người ta vẫn còn bon chen tranh đấu nhưng khi đến cái nơi gọi là “cửa tử” này thì tình người trở nên ấm lại. Cũng dễ hiểu vì lẽ khi đã đặt chân đến đây thì sự sống đang dần khép lại và sự sống ấy không còn tính tháng tính năm nữa nhưng lại tính theo ngày và có người tính theo giờ. Dẫu rằng biết trước sau sớm muộn gì cũng chết nhưng từ người bệnh đến thân nhân chả ai muốn cho người thân thương của mình đi sớm quá. Thế là cứ phải cố gắng để níu kéo với thời gian.

Ai nào đó có dịp vào đây thăm nom hay chữa trị sẽ phần nào hiểu được số phận của kiếp nhân sinh. Khi và chỉ khi vào đây lòng ta mới dừng lại để khỏi hăm hở bon chen.

Cách đây ¼ thế kỷ, tôi cũng đã đến nơi này để rồi ngày ngày đón nhận án tử dành cho Mẹ. Cũng chỉ vài tháng đau đớn với nỗi đau giằn vặt thì Mẹ cũng đã về Trời.

Ngày hôm nay, lại có dịp trở lại nơi “cửa tử”, phận người mong manh một lần nữa nhắc nhớ cho tôi về kiếp người. Và đặc biệt, hình ảnh của những con người chen chúc nhau trên dưới một chiếc giường thật đau khổ. Họ đã nghèo và còn khổ khi phải đặt chân đến đây.

Tiếc nuối, đớn đau, buồn tủi cho phận người.
Đã nghèo còn gặp khổ, đã đau còn gặp buồn vì phải chen chân nhau từ sáng đến tận khuya để chữa trị. Cứ ngày này qua ngày khác dù có khỏe cũng phải tàn hơi kiệt sức vì nơi đây ngày qua ngày càng quá tải.

Cũng nên chăng đi vào đây để thấm thía cái phận người và nhất là phận người phải đón nhận căn bệnh ung thư.
Cũng nên chăng đi vào đây để khám phá được tình người mà mọi người vào đây dành cho nhau khi đồng cảnh ngộ.
Cũng nên chăng đi vào đây để học biết cách thương người của những con người chưa hề quen biết để hiểu hơn giá trị của sự chia sẻ.
Trở về sau một vòng rong ruỗi nơi “cửa tử” thân quen, thoáng lên một tình thương người biết thương người.

Ai nào đó còn hơn thua tranh chấp, nên chăng cứ phải gói mình vào đây một hôm hay vài bữa sẽ nhận ra được chân đích của cõi nhân sinh. Và rồi, ngày nào còn sống cứ hãy yêu thương thật tình bởi lẽ “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”.

NGƯỜI GIỒNG TRÔM