14 Tháng Tám 20198:04 CH(Xem: 56)
Tôi đã được ở trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhiều năm. Tôi cũng đã từng tham dự những khoá Canh Tân Trong Ơn Chúa Thánh Thần, được giảng dạy bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
14 Tháng Tám 20196:51 CH(Xem: 49)
Một phụ nữ là Thừa Tác Viên Thánh Thể đã chia sẻ như sau: "Tôi thường rước Mình Thánh Chúa đến cho các bịnh nhân tại các nhà thương. Có những bịnh nhân quá bịnh, quá già, không thể rước Chúa Giê su Thánh Thể được nữa. Tôi hay hỏi những người ngồi chăm sóc bịnh nhân rằng liệu họ đã gọi xin gặp các vị linh mục chưa.
12 Tháng Tám 20198:42 CH(Xem: 62)
Tôi vừa gặp một người quen ở nhà thờ Thánh Linh. Cô Mary đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương của tôi. Kỳ này cô từ tiểu bang khác sang California thăm gia đình. Cô vui vẻ kể:
09 Tháng Tám 20195:40 CH(Xem: 71)
"Nếu con đặt tình yêu của tất cả những người mẹ vào một trái tim cũng không bằng tình yêu của Mẫu Tâm Mẹ Maria dành cho các con của Mẹ." (St Louis de Monfort)
08 Tháng Tám 20197:33 CH(Xem: 73)
Lâu lắm tôi không viết cảm nghiệm nữa vì bận sưu tầm, dịch thuật hơn 300 bài Lời Hay Ý Đẹp và hơn 120 câu nói đánh động. Ngoài ra còn thâu thanh và phát thanh Radio GCM.
06 Tháng Bảy 20196:54 CH(Xem: 71)
Trong mối tương quan xã hội, có nhiều loại người khác nhau. Nhưng đa số được xếp loại như sau: 1. "I know it all": Tôi biết hết mọi sự, khỏi cần ai dạy dỗ hay điều khiển. 2. Làm việc rất ít nhưng chuyên loan tin và nói chuyện đồn thổi. 3. Lười biếng nhưng không muốn ai giúp. Trên bàn họ để đầy hồ sơ giống như một người có quá nhiều việc đến nỗi làm khôn
27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 254)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 197)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 358)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 198)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...

Bài hát của anh trai đã cứu sống em gái sắp ra đi: Đây chính là phép màu của tình thân…

17 Tháng Bảy 20199:07 CH(Xem: 40)

anhsangBài hát của anh trai đã cứu sống em gái sắp ra đi: Đây chính là phép màu của tình thân…

Như nhiều bà mẹ khác, khi Karen biết mình mang thai đứa con thứ hai, cô muốn giúp Michael – đứa con trai 3 tuổi làm quen với việc cậu sẽ có một em gái trong tương lai gần. Đêm nào Michael cũng hát cho em gái trong bụng mẹ nghe. Cậu bé đã xây dựng tình yêu với em gái bé bỏng trước cả khi cô bé chào đời.

Nhưng một biến chứng xuất hiện ngay khi Karen đang trên bàn sinh. Thật may là cuối cùng Marlee – em gái của Michael cũng được chào đời, nhưng sức khở cô bé lại rất yếu ớt.

Ngày dài trôi qua, sức khỏe của Marlee ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ đành phải thông báo cho gia đình Karen chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Hai vợ chồng cô cũng đã liên lạc với nghĩa trang trong vùng để mua một mảnh đất nhỏ, thay vì chuẩn bị một căn phòng để đón bé về.

Đã sang tuần thứ 2, Marlee nằm trong phòng săn sóc đặc biệt. Không ai có thể chắc chắn cô bé liệu có thể cầm cự nổi sang tuần thứ 3 hay không. Michael rất buồn. Cậu bé vẫn cố nài nỉ cha mẹ cho cậu vào thăm em:

– Con rất muốn hát cho em nghe.

Thế nhưng, đó là khoa chăm sóc đặc biệt và Michael không được phép vào nơi đó. Cậu bé không hiểu điều đó và vẫn liên tục mè nheo về việc này. Bản năng của một người mẹ thôi thúc Karen phải tìm cách cho Michael vào thăm em lần cuối. Nếu cậu bé không được gặp em vào lúc này, có thể sẽ chẳng còn một dịp nào nữa.

Karen lén dẫn con trai vào phòng, nhưng cô y tá trưởng đã phát hiện và la lên:

– Đem đứa trẻ đó ra ngoài! Nó không được vào đây!

Karen dưng trào nước mắt:

– Làm ơn. Nó sẽ không rời khỏi đây cho đến khi được hát cho em nghe.

Karen dắt Michael lại bên nôi. Cậu bé nhìn chằm chằm vào cô em gái nhỏ xíu, tội nghiệp và bắt đầu cất giọng run run:

“You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray.”

(Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…)

Tiếng hát trong veo từ trái tim ngây thơ của người anh trai 3 tuổi vừa cất lên, em bé dường như có chút phản ứng. Mạch đập đang chậm và ngắt quãng bỗng đều đặn hơn.

– Hát tiếp đi Michael!

Karen bật khóc và bắt đầu cầu nguyện:

Chúa ơi, xin Người hãy thương xót đứa con gái bé bỏng tội nghiệp này.

Michael tiếp tục hát:

“You never know, dear, how much I love you, please don’t take my sunshine away”

(Chắc em không biết đâu, không biết là anh thương em nhiều đến nhường nào. Xin đừng lấy ánh mặt trời của anh đi, em nhé…)

Hơi thở bỗng gấp gáp, dồn dập hơn, rồi bất ngờ trở nên đều đặn. Marlee bắt đầu thở như một chú mèo con.

– Hát tiếp đi con! – Karen động viên con trai.

“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms”

(Có một đêm, khi anh đang nằm ngủ, anh đã mơ thấy được bế em trong tay…)

Em bé nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…

Nước mắt lăn dài trên má cô y tá trưởng. Karen thấy lòng mình dường như ấm lại. Cô vừa cảm nhận được phép màu của Chúa trong tiếng hát của cậu con trai.

“Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…”

Ngày hôm sau, hôm sau nữa… Các bác sĩ cho biết đứa bé đã… khỏe mạnh và sẵn sàng xuất viện!

Nhiều năm đã trôi qua, cô bé Marlee ngày nào đã trở thành một học sinh trung học 16 tuổi. Cô hát trong dàn hợp xướng nhà thờ cũng như ca đoàn của trường, đồng thời cũng là một huấn luyện viên thể thao cho trường trung học của cô.

(Thông tin được cập nhật vào năm 2008 – Marlee sinh năm 1992)