14 Tháng Tám 20198:04 CH(Xem: 56)
Tôi đã được ở trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhiều năm. Tôi cũng đã từng tham dự những khoá Canh Tân Trong Ơn Chúa Thánh Thần, được giảng dạy bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
14 Tháng Tám 20196:51 CH(Xem: 49)
Một phụ nữ là Thừa Tác Viên Thánh Thể đã chia sẻ như sau: "Tôi thường rước Mình Thánh Chúa đến cho các bịnh nhân tại các nhà thương. Có những bịnh nhân quá bịnh, quá già, không thể rước Chúa Giê su Thánh Thể được nữa. Tôi hay hỏi những người ngồi chăm sóc bịnh nhân rằng liệu họ đã gọi xin gặp các vị linh mục chưa.
12 Tháng Tám 20198:42 CH(Xem: 62)
Tôi vừa gặp một người quen ở nhà thờ Thánh Linh. Cô Mary đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương của tôi. Kỳ này cô từ tiểu bang khác sang California thăm gia đình. Cô vui vẻ kể:
09 Tháng Tám 20195:40 CH(Xem: 71)
"Nếu con đặt tình yêu của tất cả những người mẹ vào một trái tim cũng không bằng tình yêu của Mẫu Tâm Mẹ Maria dành cho các con của Mẹ." (St Louis de Monfort)
08 Tháng Tám 20197:33 CH(Xem: 73)
Lâu lắm tôi không viết cảm nghiệm nữa vì bận sưu tầm, dịch thuật hơn 300 bài Lời Hay Ý Đẹp và hơn 120 câu nói đánh động. Ngoài ra còn thâu thanh và phát thanh Radio GCM.
06 Tháng Bảy 20196:54 CH(Xem: 71)
Trong mối tương quan xã hội, có nhiều loại người khác nhau. Nhưng đa số được xếp loại như sau: 1. "I know it all": Tôi biết hết mọi sự, khỏi cần ai dạy dỗ hay điều khiển. 2. Làm việc rất ít nhưng chuyên loan tin và nói chuyện đồn thổi. 3. Lười biếng nhưng không muốn ai giúp. Trên bàn họ để đầy hồ sơ giống như một người có quá nhiều việc đến nỗi làm khôn
27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 254)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 197)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 358)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 198)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...

CN 4181: NỖI CAY ĐẮNG CỦA ĐỜI LINH MỤC

23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 358)

IMG_2034CN 4181: NỖI CAY ĐẮNG CỦA ĐỜI LINH MỤC

Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp:

"Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc, không người hướng dẫn thì dễ bị bịnh trầm cảm lắm.

Tôi được thụ phong linh mục ngày 5/6/2009, đúng 10 năm hồng ân linh mục. Chúng tôi có 3 thầy học chung: một thầy người xứ Peru, một thầy người xứ Columbia và tôi là người VN duy nhất. Nhưng rồi một thầy về cưới vợ, một thầy xuất, rốt cuộc chỉ còn một mình tôi được thụ phong linh mục.

Những linh mục không nói nhiều hoặc không cười chào mọi người thì bị cho là Introvert, kém xã giao, kém không biết cách giao dịch, không thân thiện. Chị biết không? Khi tôi đi xứ, mỗi khi tan lễ, tôi được dạy là phải bắt tay, cười nói, hỏi chào các giáo dân một cách thân thiện.

Nhà thờ có 4 cửa chính. Tôi chỉ có thể đứng ở một trong 4 cửa để bắt tay chào hỏi các giáo dân mà thôi. Thế mà mấy người phụ trách trong giáo xứ luôn rình rập xem tôi có bắt tay và hỏi chuyện các giáo dân hay không. Tôi có cảm tưởng họ rình mò để báo cáo, để lấy cớ đuổi tôi ra khỏi giáo xứ mà tôi đang phục vụ.

Có thể là vì khả năng tiếng Anh của tôi chưa đủ để tiếp xúc với họ. Có thể cách phát âm của tôi chưa chỉnh. Tôi rất khổ tâm nên bị bịnh triền miên. Trước đây, tôi được chỉ định làm việc phụng sự mà thôi còn thầy Sáu người Mỹ thì chăm sóc mọi việc hành chánh và tài chánh trong giáo xứ.

Để có thể ở lại Mỹ, tôi phải chạy đôn đáo, gọi điện thoại đến hơn 200 giáo phận của Mỹ để xin các vị Giám Mục nhận tôi vào giáo phận của các ngài. Vì tôi được nhận vào Mỹ qua Visa sinh viên. Nếu tôi không cẩn thận mà đi về VN hay đi ra khỏi nước Mỹ mà khi trở lại Mỹ mà họ không chịu nhận vào Mỹ thì khốn khổ.

Bây giờ tôi chăm sóc phần tâm linh cho một số viện dưỡng lão và các bịnh nhân. Tôi mong muốn khi về hưu thì sẽ xin về nơi có đông người VN để có được niềm vui, bình an và sự an ủi của người đồng hương. "

Cha Joe còn có nhiều nỗi thống khổ nữa nhưng không tiện nói ra. Xin Chúa thương xót cha một cách đặc biệt.

Con luôn cầu cho các linh mục của Chúa hàng ngày. Con sẽ nhớ cầu nguyện cho cha bớt bịnh và luôn được Chúa và Đức Mẹ che chở vào bảo vệ.

Xin mọi người thương xót và cầu nguyện cho các linh mục và đặc biệt là cha Joe. Amen.

Kim Hà, 23/6/2019