Thursday, July 22, 20216:05 PM(View: 31)
Có những điều mà trước đây tôi cảm thấy đó là điều tự nhiên, không có gì quan trọng thì bây giờ tôi lại thấy quý giá vô cùng, chẳng hạn như những trận mưa lớn. Tôi lớn lên ở Huế. Vào mùa Đông lạnh giá, trời cứ mưa rả rích hàng tháng trời. Mưa phùn cùng với khi trời giá lạnh và rét căm căm. Những cụ già cứ ôm theo người một cái lồng ấp gồm một cái thau nhỏ có mấy cục than hồng...
Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 70)
Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng! Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon.
Monday, July 19, 20219:23 PM(View: 41)
Nếu quý vị muốn đọc đủ gần 5000 cảm nghiệm vinh danh Chúa thì xin mời vào thăm các trang nhà: www.memaria.org, www.memaria.net, hay www.hddaminhthanhlinh.net. 1. Tôi có một người quen, ông đã từng đi hành hương với nhóm của chúng tôi. Lúc ấy, ông cũng đã 75 tuổi. Ông ở một mình trong khu Mobile Home. Trong túi áo ông luôn có đầy giấy tờ quan trọng,
Monday, July 19, 20217:42 PM(View: 35)
Nguồn: nationalmedjugorjemovement.com Thị nhân Ivan mời một số người ở Medjugorje đến tham dự một buổi hiện ra giữa Mẹ và anh Ivan tại nhà nguyện riêng của anh. Anh Ivan đã cùng với mọi người cầu nguyện suốt một buổi chiều ngày 13/7/2015. Trước tiên, anh Ivan dắt mọi người lên đồi Hiện ra và cầu nguyện Chuỗi Kinh Mân Côi chung...
Monday, July 19, 20217:40 PM(View: 33)
Nguồn: Mej.com Trong những cuộc hiện ra của Đức Mẹ Maria tại linh địa Medjugorje, có một yếu tố rất quan trọng: đó là có sự giúp đỡ của các thị nhân. Nếu không có các thị nhân thì chương trình cứu độ của Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria không thể hoàn thành được. Vì thế các thị nhân rất quan trọng đối với chương trình của Đức Mẹ.
Monday, July 19, 20217:39 PM(View: 39)
Nguồn: Spiritdaily.com Thị nhân ở linh địa Medjugorje hé mở những gì có thể là Bí Mật Thứ Nhất? Trong một cuộc nói chuyện ngày 24/6/2011, trong dịp lễ kỷ niệm Đức Mẹ Maria hiện ra, thị nhân Ivan Dragicevic chia sẻ một số chi tiết kỳ thú. Anh Ivan kể: "Có nhiều người hỏi tôi liệu Đức Mẹ Maria có nói gì về sự quang lâm lần thứ hai của Chúa Giêsu không
Monday, July 19, 20217:30 PM(View: 50)
Nguồn: SpiritofMedjugorje.com Đây là bài giảng tiếng Anh của Lm Rory O’Donnell, người Aí Nhĩ Lan tại Medjugorje ngày 28/6/2015: “Thưa các bạn, 28 năm trước đây, tôi đến hành hương Medjugorje lần đầu tiên. Lúc ấy tôi là một cậu thanh niên 17 tuổi, đến Medjugorje chỉ một vị linh mục vốn là thầy giáo đã thách thức tôi đến đây.
Monday, July 19, 20217:16 PM(View: 38)
Nguồn: Aleteia.org SW: Lúc nào thì ông quyết định rời công việc làm vững chắc ở Maryland và bắt đầu trung tâm y tế của ông? JB: Dù tôi thực hành Y Khoa theo đường lối của giáo hội Công giáo, ít ra cũng là theo Thánh Kinh nhưng tôi chưa thực hiện theo tinh thần các thông điệp mà Đức Mẹ Maria ban cho tôi. Tôi cảm thấy mình vẫn còn thiếu sót...
Monday, July 19, 20217:14 PM(View: 38)
Nguồn: Aleteia.org Hỏi: Cuối cùng điều gì đã khiến cho ông thay đổi tâm hồn về những gì mà ông đang làm? JB: Giữa năm thứ hai mà tôi đang thực tập Y Khoa, tức là vào tháng 1 năm 1990, tôi miễn cưỡng cùng đi hành hương với mẹ tôi đến Medjugorje, nước Bosnia. Tại đó, tôi được ơn hoán cải hoàn toàn. Trước đó, tôi không muốn đến đó...
Monday, July 19, 20217:05 PM(View: 120)
Nguồn: Aleteia.org Bác sĩ John không xây một nhà nguyện nhưng sau đó, ông xây một nơi tốt nhất để vinh danh Đức Mẹ Maria. Khoảng 25 năm về trước tức là năm 1990, trong lúc còn thực tập về Y Khoa, bác sĩ John Bruchalski, MD phổ biến cho những người khác về các dụng cụ ngừa thai và phá thai. Ông còn cấy trứng của phụ nữ và tinh trùng của...

Chủ nghĩa Makeno

Friday, April 20, 20181:19 PM(View: 1153)
kho4Chủ nghĩa Makeno

Mỗi năm nước ta có 130-160 ngàn người ung thư mắc mới, số liệu được công bố tại Hội thảo do Hội Ung thư Việt Nam tổ chức vừa  qua .

Vậy là cứ mỗi năm, số người mắc căn bệnh “phải chết” này bằng dân số một thành phố nhỏ thuộc tỉnh. Và cứ mấy năm sau, dân số tương đương một thành phố nhỏ như vậy sẽ bị xóa sổ, là người Việt với nhau, bạn có cảm thấy đau lòng khong?

Xuống An Giang thăm anh Thìn, một nông dân trồng rau, Tony thấy rau mướt quá nên xin một ít, anh Thìn nói “cái đó để cắt bán. Nhà ăn trồng bên này, chú ăn thì cắt bên này”. Như vậy, người ta chỉ ăn sạch cho gia đình mình, còn “ra chợ bán” cái khác. Nói rồi anh Thìn uống ngụm cà phê, ngồi nhìn “cánh đồng bất tận” trước mặt, không rõ nghĩ gì.

Tony xuống chợ Kim Biên, thấy “hương cà phê tổng hợp” là mặt hàng bán chạy nhất. Anh Trung, chủ 1 sạp ở đây nói với Tony, mấy cơ sở rang cà phê nó nói, nếu không bỏ cái này vô, cà phê không dậy mùi thơm, không bán được. Rồi chỉ vào mấy thùng LAS (chất tạo bọt), họ cũng mua cái này nữa nè em, không có LAS sao có bọt. Rồi rang phải cháy đen cháy đỏ, bỏ bơ, nước mắm…để có màu và mùi “đậm đà gu Việt”. Mà nào chỉ có cà phê.

Bún phở gì cũng đầy hóa chất, khái niệm "bún thiu" không còn nữa, khi bún bây giờ để cả tuần vẫn không bị mốc, bị chua.. Anh nói, anh có bao giờ uống cà phê và ăn bánh bún gì ngoài đường đâu. Sợ lắm. Sợ nhưng vẫn bán. Đó là việc kinh doanh của anh.

Tony cũng sợ, nhưng vì thèm uống cà phê vào buổi sáng nên phải mua cà phê Arabica về tự rang tự xay, pha loãng toẹt và cảm thấy yên tâm. Mỗi lần ra quán, nhìn những ly cà phê sóng sánh đen ngòm kia, Tony cảm thấy kinh hoàng. Dù bạn bè cứ khuyên, thôi kệ, mắt không thấy là được, cũng sống có là bao.

Tony đi ăn ở hàng miến gà trên phố Hàng Mành, do chị Ngọc, một người quen, mở bán. Chị nói miến này chị bán cho khách, em ăn thì vô sau nhà chị nấu riêng cho. Mì chính (bột ngọt) này chị mua chợ Đồng Xuân 50 nghìn một cân, gà này là gà dai thải của Hàn Quốc, chị và các con không dám ăn em à. Để chị nấu riêng cho, em đẹp trai quá, chết sớm uổng.

Tony chợt nghĩ. Rồi một ngày, anh Thìn, anh Trung, chị Ngọc…đều gặp nhau ở bệnh viện ung bướu, nằm ở 3 cái giường trong 1 phòng bệnh. Cả 3 đều ngơ ngác không hiểu vì sao, mình đã phòng kỹ đến vậy mà…

Vấn đề nằm ở đâu, nếu không phải nằm ở nếp nghĩ? Nếu người Việt chúng ta không nghĩ cho người khác, không thương đồng bào mình, thì con số 160,000 người mắc ung thư mỗi năm ở Việt Nam sẽ không dừng lại.

Ở biên giới Việt Trung, hàng ngày vẫn ùn ùn lê,lựu,táo,nho xanh nho đỏ, mì chính, bánh kẹo…Cơ quan hữu quan ư, không có cơ quan nào có thể quản lý nổi 300km đường biên, và hàng vạn người qua lại biên giới hàng ngày. Nguyên tắc là nước chảy vùng trũng, nơi đâu có tiêu thụ hay cầu  thì nơi đó có cung. Khi các tiểu thương ở chợ vẫn lấp liếm nguồn gốc xuất xứ hàng hóa của họ bán, khi các nông dân vẫn âm thầm tự manh mún cứu gia đình của họ bằng cách“trồng riêng nhà dùng”, thì cứ vài giây, các bệnh viện ung bướu lại có một người nhập viện.

Và ở Đà Lạt, nông dân vẫn đổ bỏ bắp cải, hồng, cà chua cho bò ăn. Và ở Phan Thiết, nông dân vẫn cứ để thanh long héo úa trên cành, vì “công hái còn cao hơn giá bán”. Ở dọc tuyến phố, những người Việt đội nón cần mẫn đẩy xe bán nho xanh Made in China, ghi xuất xứ Phan Rang. Các xe tải chở khoai tây từ biên giới vẫn ùn ùn chạy lên Lâm Đồng, nơi đó các tiểu thương cần mẫn lấy đất đỏ basalt trét vào,hóa phép thành khoai tây Đà Lạt…

Tất cả, đều gốc từ một nếp nghĩ LỢI ÍCH CỦA MỖI CÁ NHÂN, bạn có chút lương tri, hãy nghĩ cho người khác, nghĩ lớn cho cộng đồng. Vì nếu để mặc người, thì người cũng để mặc ta.

Đọc xong bài này, bạn có suy tư hay cũng chỉ là makeno?

P/S: Makeno là thành ngữ gần đây của giới trẻ, nghĩa là “mặc kệ nó”