26 Tháng Chín 202011:49 SA(Xem: 4)
Tôi có một cô con gái sinh ngày 30/9/1975, đúng 5 tháng sau ngày 30/4/1975. Cháu tên là Hà Thuỵ Thiên Kim hay Kim Hà Nguyễn, sắp được 45 tuổi. Tuổi của cháu cũng là số năm mà miền Nam Việt Nam bị mất vào tay Cộng Sản VN.
25 Tháng Chín 202011:41 CH(Xem: 13)
Bạn có tin thật là bạn phải chịu trách nhiệm về những linh hồn ở chung quanh bạn không? Không chỉ các linh hồn hướng theo bạn trong mạng xã hội như FB, nhưng còn là gia đình bạn, bạn bè, bạn cùng lớp, bạn đồng nghiệp, ngay cả cấp trên của bạn nữa. Ngay cả những người hàng xóm mà bạn không thích, hay cả cái cô thu ngân thô lỗ ở tiệm bách hoá.
25 Tháng Chín 20202:38 CH(Xem: 18)
Nguồn: Answers and Prayers Đây là cảm nghiệm của ông Bob Amodeo: "Xin chào cả nhà, chúng ta hãy nhìn vào một bức tranh lớn. Có khoảng 65 triệu thai nhi bị phá ở Hoa Kỳ kể từ năm 1973 đến nay. Dân số Hoa Kỳ chỉ là chừng 5% của dân số thế giới. Như thế thì tổng số có thể là trên 1 ngàn triệu, tức là khoảng 1 tỷ thai nhi bị giết kể từ 1973...
24 Tháng Chín 20202:49 CH(Xem: 35)
Một người đàn ông kể: "Mẹ tôi đến từ vùng Foggia. Bà là một trong những người con gái thiêng liêng của Cha Padre Pio. Bà xin Padre Pio hãy hoán cải và bảo vệ chồng của bà tức là cha của tôi. Vào tháng 4 năm 1945, cha tôi bị kết án xử tử bởi một đội quân cầm súng. Lúc đó, cha tôi đứng ở đàng trước thì bỗng dưng
23 Tháng Chín 20201:53 SA(Xem: 42)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Một ông chia sẻ: Tôi tên là James. Tôi lấy vợ tôi được 14 năm mà không có con. Là những người con của Chúa, chúng tôi vẫn tin Chúa sẽ ban cho chúng tôI một đứa con. Cuối cùng, vợ tôi có thai và mọi sự dường như tốt lành.
22 Tháng Chín 20201:26 CH(Xem: 29)
Nguồn Catholic Answer and Prayers Một người tâm sự: "Tôi xin nói về tình trạng tâm linh của tôi. Tôi xin Chúa linh ứng cho tôi. Xin Chúa hướng dẫn tôi để viết về những điều này. Tôi mong muốn rằng các bạn sẽ yêu mến Chúa hơn sau khi đọc những dòng chữ này. Tôi xin làm chứng rằng Chúa đã luôn giúp đỡ tôi...
20 Tháng Chín 202011:42 CH(Xem: 60)
Hình ảnh này nói lên rất nhiều điều: Một vị linh mục bị xô ngã xuống đất khi ngài đang trao Mình Thánh Chúa. Ngài dùng sức mạnh còn lại để lượm Mình Thánh và mảnh Mình Thánh vụn đã rơi xuống đất. Vị linh mục tên là Cha Bartholomew Mun Jung-hyun đã dâng Thánh Lễ khi chính quyền xông vào và bắt đầu đánh những ai đang hiện diện,
16 Tháng Chín 20206:48 CH(Xem: 85)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Tôi là một bà mẹ cô đơn có một con gái sắp được 14 tuổi rồi. Đôi lúc trẻ con không muốn kể cho mình nghe nhưng từ cảm nghiệm của tôi, tôi biết là trẻ con không bao giờ muốn kể cho cha mẹ nghe về những gì thực sự xẩy ra cho chúng.
16 Tháng Chín 202012:17 CH(Xem: 86)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Lời Nói Đầu: Trong trang mạng trên, người ta vào xin lời cầu nguyện nên họ kể những cảm nghiệm thật đau đớn. Xin mọi người đọc xong thì vui lòng cầu nguyện cho những người kể cảm nghiệm của họ. Xin cám ơn quý vị. (Kim Hà)
14 Tháng Chín 20209:03 CH(Xem: 94)
Trưa Thứ Tư ngày 9/9/2020, từ 3:00 pm đến 4:00 pm, khi vợ chồng tôi đang cầu nguyện Chuỗi Kinh LTX Chúa và chuỗi Kinh Mân Côi thì trên cửa sổ xuất hiện hình một phụ nữ bới tóc, mặc áo đen tay ngắn. Tôi nhân danh Chúa hỏi bà là ai nhưng không nghe tiếng trả lời. Hình ấy ở đó suốt 1 tiếng đồng hồ rồi mới biến đi.

NGÀY VÀ ĐÊM, Lm Bùi Quang Tuấn

02 Tháng Mười Hai 20195:44 CH(Xem: 248)

11-9NGÀY VÀ ĐÊM, Lm Bùi Quang Tuấn

“Các con phải sẵn sàng” (Mt 24,44) vì “đêm sắp tàn, ngày gần đến” (Rm 13,12). “Hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa” (Is 2,5).

Đó là lời mời gọi cấp thiết khởi đầu cho một năm phụng vụ. Thế là một mùa Vọng lại về. Bao tâm hồn lại nao nức chuẩn bị cho ngày lễ Giáng sinh sắp đến.

“Đêm sắp tàn, ngày gần tới” rồi sao? Nhưng khi nào là đêm và lúc nào là ngày? Làm sao biết được ranh giới giữa ngày và đêm?

Một vị sư phụ đã nêu câu hỏi với các học trò của mình: “Chúng con có biết khi nào đêm chấm dứt và lúc nào ngày bắt đầu?” Một anh nhanh nhảu: “Thưa thầy, ấy là lúc ta thấy một con vật từ đàng xa và phân biệt được nó là con bê hay con lừa.” Một anh khác, sau lúc suy tư cũng xin góp ý:
“Thưa thầy, khi nào ta nhìn thấy người bộ hành và phân biệt được là thù hay bạn.” Nhiều câu trả lời khác cũng được đưa ra nhưng dường như vị sư phụ không thoáng một chút hài lòng. Cuối cùng cả đám nhao nhao xin thầy giải thích. Sau phút trầm ngâm như muốn thấm sâu giòng tư tưởng, vị sư phụ lên tiếng: “Khi nào các con nhìn vào tha nhân và nhận ra đó chính là anh chị em mình thì đêm đã tàn và ngày đã tới.”

Thế ra không phải việc “phân biệt” con vật này hay con vật kia hoặc người này hay người nọ, song là “nhận ra” tha nhân là anh chị em mình, mới làm cho bóng tối tan đi và ánh sáng toả rạng.

Đêm đen sẽ mãi thống trị tâm hồn nếu đời tôi cứ đắm chìm trong hiềm khích, hận thù, bất công, chia rẽ, vô luân, lừa dối. Còn khi để cho yêu thương dẫn lối cuộc sống, ngày mới cuộc đời đã bắt đầu lên ngôi, nhờ ánh quang soi tỏ mọi lối đường.

Nỗi khát mong đợi chờ cho ánh sáng tình yêu thống trị địa cầu đã bắt đầu thành sự khi Đức Giêsu là “Mặt Trời Công Chính” bừng lên và cũng là “Hoàng tử Bình An” ngự đến.

Ấy thế mà dường như nỗi khát mong đợi chờ ấy vẫn không ngừng lập đi lập lại. Phải chăng vì tâm hồn nhân thế cứ bị bóng đêm của thế gian đe dọa chiếm đoạt, nên ước nguyện ánh sáng chân lý chiếu soi vẫn mãi là đặc tính của mùa Vọng hằng năm?

Ngày xưa, theo truyền thuyết của dân Rôma, tối 24 tháng 12 là ngày sinh của thần mặt trời, để rồi sáng hôm sau vị thần đó vươn mình đứng lên mang lại ánh sáng và sự sống cho nhân gian. Thế nên, khắp cùng đế quốc, người ta mừng lễ Natalis Solis Invicti vào ngày đông chí, tức là ngày 25 tháng 12, khởi đầu thời kỳ thần ánh sáng thắng vượt tối tăm, bước qua giai đoạn ngày dài hơn đêm.

Vào năm 336, Đức Giáo Hoàng Jules I đã ấn định ngày đông chí như ngày kỷ niệm Đức Giêsu – “Mặt Trời Công Chính” – đã giáng sinh cho nhân loại. Thế là ngày lễ ngoại giáo đã được Kitô hoá. Nét truyền thuyết và thần thoại được thay bằng tính chất xác thực của biết cố Nhập thể.

Từ đó trở đi, cứ mỗi lần sắp đến 25 tháng 12, giáo dân khắp nơi nô nức chuẩn bị tâm hồn cho ngày đại lễ Giáng Sinh. Họ không ngừng ăn chay hãm mình, quảng đại thứ tha, đổi mới đời sống, chờ mừng ngày Chúa ngự đến. Dần dần những việc làm đó trở thành đặc tính căn bản của mùa Vọng, mùa trông mong ngày sinh nhật Đấng Cứu thế.

Đã bao mùa Giáng sinh trôi qua, nhưng có lẽ “tính chất căn bản” của mùa Vọng đó đã phai mờ trong lòng nhiều người. Khi xưa, Giáo hội Kitô hóa ngày lễ ngoại giáo thành lễ Giáng sinh để hướng con người đến với nguồn sáng và nguồn sống đích thực. Còn hôm nay, không chừng tôi lại đang tục hóa ngày lễ thiêng liêng kia để rồi lòng mình cứ mãi lắng lo trong bao sự đời.

Ngày xưa mùa Vọng đã trở nên lời nhắc nhở canh tân lối sống, sửa sang tâm hồn, dọn lòng mừng Chúa đến. Còn hôm nay, không chừng tôi chỉ nghĩ đến trang hoàng nhà cửa, giăng thêm đèn màu, mua sắm quà cáp chuẩn bị cho những cuộc liên hoan say sưa, cuồng loạn, có khi… tội lỗi.

Một lần nữa, lời nhắn nhủ trong thơ của Thánh Phaolô lại thức tỉnh hồn tôi: “Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Hãy từ bỏ những hành vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Hãy đi đứng đàng hoàng như giữa ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ganh tị. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn các dục vọng xác thịt”. (Rm 13,12-14)

Thực hành lời khuyên nhủ trên là khởi sự Kitô hoá cuộc đời, là sống trọn vẹn hơn ý nghĩa của mùa Vọng năm nay, và chắc chắn, là bắt đầu cảm nếm niềm vui nhiệm mầu sâu lắng trong lễ Giáng sinh sắp đến.