Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 14)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 53)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 40)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 38)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 54)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 56)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 54)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 49)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 59)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 49)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT ĐỂ BIẾT ƠN “CHO thì có phúc hơn là NHẬN” (Cv 20:35)

Monday, November 18, 20198:51 PM(View: 311)

IMG_0496BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT ĐỂ BIẾT ƠN

“CHO thì có phúc hơn là NHẬN” (Cv 20:35)

Nhiều người Việt Nam bên Mỹ đã nhiều lần tâm sự, chia sẻ với người viết nội dung tương tự như sau:

Họ rất sợ mỗi khi phải bắt điện thoại của những người bên Việt Nam mà lâu lâu mới gọi một lần. Những người này có người thì “bập một cái” là xin này xin nọ liền, khỏi khách sáo; có người thì rào đón trước sau, thăm hỏi này nọ… nhưng rồi cũng xin. [Ở đây không bàn luận tới vấn đề xin-cho, vấn đề bác ái, bổn phận…]. Mỗi lần họ gọi chỉ để xin, còn chẳng quan tâm người bên kia đầu dây sống chết vất vả ra sao! Bực hơn nữa, khi chưa được thì họ săn đón đủ đàng, nhưng được rồi thì họ“biến mất tăm hơi.” Cho nhiều, cho đúng ý nguyện muốn xin thì “vui như tết,” nếu không đáp ứng đúng nhu cầu, nguyện vọng thì “mặt sưng mày nhẹ, nặng mặt sa mày.” Thậm chí có những người nhận được rồi, cũng không hồi báo để người gửi an tâm: vật đã đến đúng người nhận.

Đời là thế! Nếu nói con người là loài vô ơn thì cũng không oan lắm. Bằng chứng, trong Tin Mừng, một lần kia, Chúa Giêsu chữa lành cho MƯỜI người phong cùi, nhưng lại chỉ có MỘT người quay trở lại cảm ơn Người. “Đức Giêsu mới nói: Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” ( Lc 17: 17-18). Nếu con người vốn hay “mắc bệnh vô ơn,” làm sao để tôi bớt sống vô ơn đây?

Để sống bớt vô ơn, ta cần biết rõ biết ơn là gì.

Biết ơn không chỉ đơn thuần dừng lại ở lời nói “Cảm Ơn” mỗi khi ta nhận lãnh cái gì đó. Biết ơn cũng không đơn thuần chỉ dừng lại ở những phép lịch sự thông thường trong giao tế. Biết ơn không đơn giản chỉ là một cử chỉ cao đẹp ứng đáp lại một nghĩa cử cao đẹp. Vươn cao hơn, biết ơn là THÁI ĐỘ tỏ lòng ĐÓN NHẬN, CHỊU CÁI ƠN PHÚC, trân trọng, quý giá những thứ ta lãnh nhận trong đời, rồi từ đó ta cảm ơn, biết ơn.

THÁI ĐỘ TỎ LÒNG CHỊU CÁI ƠN PHÚC ta đón nhận trong cuộc đời sẽ giúp ta vươn cao, vươn xa hơn trong thái độ biết ơn, cảm ơn. Vì lẽ, trong cuộc đời nếu chỉ dừng lại khi ta biết ai đó, một người cụ thể, đang làm một điều gì đó cho ta, ta hàm ơn họ, thì vô tình ta rơi vào trạng thái chỉ hàm ơn những ai làm ơn mà ta biết được. Cùng lúc đó, ta cũng sẽ chỉ trân trọng, quý mến những ai khi ta làm việc gì đó cho họ, và họ tỏ lòng biết ơn ta. Ta hàm ơn những người làm ơn ta biết, và ta quý những người ta làm ơn mà họ hàm ơn ta. Nếu sống thái độ cảm ơn như thế, đâu còn là ý nghĩa đích thật của THÁI ĐỘ TỎ LÒNG CHỊU ƠN VÌ CÁI PHÚC TA LÃNH NHẬN. Nó cũng chỉ là “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại.” Tôi cho anh, anh hàm ơn tôi và ngược lại anh cho tôi thì tôi hàm ơn anh.

Từ đó, theo tâm lý rất tự nhiên của con người, đợi chờ ai làm cho ta cái gì đó rõ ràng, khi đó ta mới cảm ơn. Tuy nhiên, trong cuộc đời này, đại đa phần những điều ta đón nhận lại đến từ những sự giúp đỡ thầm lặng của biết bao nhiêu người mà ta không biết họ là ai để cảm ơn.

Có một người, bị bệnh thận, và phải đợi nhiều năm mới có thận để thay. Trước giờ đưa vào phòng mổ để thay thận, cô và gia đình đã gọi học trò đến xức dầu, cho cô xưng tội… Rồi sau đó nhiều tháng, cô bình phục và không phải đi lọc máu thường xuyên nữa. Cô và những người thân vui mừng khôn xiết. Cô và gia đình muốn cảm ơn, tri ân người hiến tặng thận. Không biết người đó là ai! Sở ý tế không được phép tiết lộ!

Có một người khác, cô làm trong công ty thiết bị dụng cụ y tế, và cô chuyên may van tim. Cô khéo tay, làm rất chuẩn kỹ thuật. Cô được công nhận và khen thưởng là người thợ làm đúng chuẩn nhất của công ty. Đúng là cô đi làm để tạo ra sản phẩm, để kiếm tiền nuôi mình và gia đình. Tuy nhiên, cô tâm sự: mỗi khi bắt tay vào làm việc cô cầu nguyện: Lạy Chúa, ước chi Chúa dùng đôi tay con làm việc này, và ước chi những van tim này đến được với những người đang cần và xin thương phục hồi, chữa lành họ. Cô làm trong tâm tình cầu nguyện để cho những người cần sản phẩm này được tương thích. Mấy chục năm cô cặm cụi, chuyên tâm làm van tim đã giúp bao nhiêu người được thay van tim, thử hỏi liệu có ai trong số đó cảm ơn cô, và hiểu được tấm lòng cô đặt vào sản phẩm?

Chúng ta đang sống trong thời đại công nghiệp hóa và chuyên môn hóa mọi lĩnh vực. Chúng ta không thể biết được những sản phẩm chúng ta làm ra sẽ đến tay ai sử dụng, và những đồ ta sử dụng cũng không biết ai đã làm ra chúng. Nhưng, ta biết một điều: thịt gà, thịt bò, cá tôm, rau quả… những thứ ta ăn hàng ngày phải được nhiều người nhúng tay vào. Đành rằng ta đã lao công vất vả để làm ra tiền, rồi mua những thứ ta cần NHƯNG NẾU khi hưởng thụ những thứ đó hàng ngày mà không có tâm tình TỎ LÒNG CHỊU ƠN VÌ CÁI PHÚC TA LÃNH NHẬN thì ta có sống vô tình, vô ơn không?

Đừng chỉ dừng lại ở hàm ơn những ai làm ơn cho ta mà ta biết, và cũng đừng làm cho ai cái gì chỉ để mong họ hàm ơn. Cuộc đời này, ta đã đón nhận sự giúp đỡ âm thầm của biết bao nhiêu người mà ta không bao giờ biết họ là ai để cảm ơn.

Ai đã viết ra những khoản luật để xã hội sống hài hòa?

Ai đã xây những con đường, những cây cầu để nối khắp thôn làng?

Ai đã xây những căn nhà cho ta trú thân?

Ai đã sáng chế ra thuốc để ta dùng mỗi khi đau bệnh?

Ai đã làm, cung cấp cá thịt… tới các siêu thị để ta mua?

AI ĐÓ đã cho nắng lên, mưa xuống để mọi loài xanh tươi?

Ai đã…

Nhiều lắm… ta không biết họ là những ai. Thế nên đừng chỉ biết ơn những người ta đã biết họ làm gì cho ta, mà hãy cần BIẾT ƠN NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT ĐỂ BIẾT ƠN.

Mỗi khi được tâm sự và than phiền như được viết ở đầu bài, người viết hay hỏi lại người tâm sự: Giả sử giờ hoán đổi vị trí cho nhau, thay vì mình là “người cho” thì trở thành “người nhận” và ngược lại “người nhận” trở thành “người cho” bạn thích là vị trí nào hơn? Bạn tự tìm xem mình thích vị trí người cho hay người nhận?

Kinh Thánh đã viết “CHO thì có phúc hơn là NHẬN” (Cv 20:35). Mình có cái gì đó để cho đi là tốt lắm rồi, còn việc người ta hàm ơn hay không đâu quan trọng. “Nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế. Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng” (Lc 6: 33-34). Thái độ hàm ơn của người được giúp đỡ chỉ làm tăng lên giá trí của người đón nhận chứ đâu tăng giá trị của người cho.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi có thể gọi tên ít nhất 5 loại người mà tôi CẦN cảm ơn giờ này được không? Nhìn vào những đồ vật trong nhà tôi có thầm cảm ơn những ai đã làm ra những đồ dùng ấy không? Tôi có khi nào cảm ơn AI ĐÓ (Thiên Chúa) cho mặt trời mọc lên? Cho Xuân Hạ Thu Đông…?

Bonus: Kinh Tiền Tung Chung IV của sách lễ Roma đã viết “Chúa không cần chúng con ca tụng, nhưng việc chúng con cảm tạ Chúa lại là một hồng ân Chúa ban, vì những lời chúng con ca tụng chẳng thêm gì cho Chúa, nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.”

[Về TÁC QUYỀN: Với ý thức: “anh em đã được lãnh nhận nhưng không thì hãy trao ban nhưng không” (Mt 10: 8). Quý vị được TỰ DO (free) CHIA SẺ (share), SAO CHÉP (copy) những bài THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN của Linh Mục Quảng Trần, C.Ss.R., NHƯNG Trừ Trường Hợp LIÊN QUAN TỚI TIỀN, KINH DOANH và cắt xén bài viết PHẢI được sự đồng ý của tác giả.]

Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.