Thursday, June 17, 20211:05 PM(View: 2)
Nguồn: Mysticpost 1. Lời cầu nguyện là phương thuốc chữa trị.
Thursday, June 17, 202112:58 PM(View: 2)
Nguồn: Mysticpost Một trong những lần hiện ra gần đây, Đức Mẹ ban một lời tiên tri cay đắng. Tuy nhiên, thông điệp của Mẹ luôn mang lại hy vọng. Một niềm hy vọng mà chúng ta phải chiến thắng với đức tin, lòng khiêm nhường, với tất cả lời cầu nguyện và rất nhiều lời cầu nguyện.
Wednesday, June 16, 20219:17 PM(View: 9)
Nguồn: Mysticpost Khi các điều bí mật ở Medjugorje được tiết lộ thì cũng là buổi bình mình của một kỷ nguyên mới. Đó là Sự Toàn Thắng của Mẫu Tâm Vô Nhiễm Đức Mẹ Maria. Nhiều người nhìn thấy khuôn mặt vui tươi của thị nhân Medjugorje là cô Vicka thì ai cũng vui mừng vì nghĩ đó là điềm lành, một cuộc sống mới trên thế gian...
Wednesday, June 16, 202111:57 AM(View: 16)
Nguồn: Mysticpost “Đức Trinh Nữ nói với tôi rằng rất cần phải cầu nguyện nhiều cho đến khi bí mật thứ nhất được tiết lộ. Bí mật thứ nhất sẽ kéo dài trong một khoảng thời gian. Hãy chuẩn bị vì bí mật thứ nhất sẽ hữu hình và làm cho thế giới rúng động.
Tuesday, June 15, 20219:18 PM(View: 23)
Nguồn: Mysticpost Vào ngày 25/7/2019 Đức Mẹ tại Medjugorje đã ban một thông điệp ngắn nhưng quan trọng và nóng bỏng và là một lời cảnh báo mạnh mẽ. Mẹ đã bảo chúng ta làm những gì? Mẹ nài van chúng ta hãy quyết định chọn một phía. Thời đại mới đang đến. Đây là tháng thứ hai liên tiếp mà Mẹ nhắc đến thời đại mới đang đến. "Các thách đố đang tới...
Tuesday, June 15, 20219:16 PM(View: 15)
Nguồn: Mysticpost LM Livio nói về năm 2021, kỷ niệm 40 năm Đức Mẹ hiện ra tại Medjugorje Cha Livio tin rằng đây là năm của các điều bí mật sẽ xẩy ra. “Giờ đã tới lúc mà ma quỷ được cho phép để hành động với tất cả sức lực và quyền lực của hắn. Giờ hiện nay là giờ của Satan. “Hãy hoán cải! Sẽ là quá trễ khi dấu hiệu đến.
Tuesday, June 15, 20212:09 PM(View: 12)
Trong mấy tuần vừa qua, nhà thờ của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi đã mở rộng để đón chào tất cả các giáo dân trở lại đi Lễ hàng tuần. Mọi người không cần phải đeo khẩu trang, không cần phải ngồi cách nhau một hàng ghế nữa. Đã có nước phép ở cửa nhà thờ để mọi người nhúng tay làm dấu Thánh Giá. Mọi sự đã trở lại như bình thường.
Tuesday, June 15, 20211:08 PM(View: 15)
Cách đây hai năm, năm 2019, tôi đã kể một câu chuyện về gia đình của người đàn ông Mỹ trong giáo xứ của tôi. Ông kể chuyện gia đình với một thái độ bình thản: Vợ ông chết, con trai lớn của ông bị ung thư thời kỳ thứ 4 và sắp chết. Con trai út và con gái áp út của ông cũng đã chết. Còn cô con gái lớn thì dành cho được ngôi nhà của ông bà.
Tuesday, June 15, 20217:09 AM(View: 16)
Nguồn: ChildrenOfMedjugorje.com Những đêm Mẹ hiện ra trên đồi là những nguồn ân sủng thiêng liêng cho thời đại của chúng ta, chẳng những cho những người hiện diện ở đó mà còn là cho tất cả thế giới nữa. Đó là một ân huệ đặc biệt mà Chúa đã ban cho nhân loại qua làng Medjugorje, bởi vì thế- hệ của chúng ta thiếu thốn đời sống tâm linh...
Tuesday, June 15, 20216:07 AM(View: 22)
Kinh Dâng lên Chúa và Đức Mẹ Medjugorje “Xin Mẹ chúc phúc cho các thị nhân.”

CÔ TIẾP VIÊN HÀNG KHÔNG XINH ĐẸP

Friday, January 15, 20215:00 PM(View: 100)

nutuvachieclaCÔ TIẾP VIÊN HÀNG KHÔNG XINH ĐẸP

Đầu tháng 10 năm 1962, chiếc phi cơ hàng không Panam (Mỹ), chở mấy trăm Giám mục người Mỹ đi họp Công Đồng chung Vatican II. Trong hai cô tiếp viên hàng không phục vụ hành khách, có một cô kiều diễm tuyệt vời. Đức Cha Fulton Sheen, Tổng Giám mục giáo phận New York đồng thời là một nhà văn và một nhà hùng biện nổi tiếng nước Mỹ, đã lưu ý đến sắc đẹp của cô tiếp viên nầy.

Ba năm sau. Vào một ngày cuối năm 1965. Trên một chuyến máy bay đưa các Giám mục người Mỹ trở về từ Ý sau khi đã dự Công Đồng Vatican 2, có một nữ tiếp viên hàng không rất xinh đẹp, tận tình và nhã nhặn phục vụ hành khách. Thế nhưng, trong suốt hành trình, cô tiếp viên hàng không trẻ đẹp này rất bực bội và rất mất tự nhiên vì có một người đàn ông, xem ra thiếu đứng đắn, cứ liên tục đảo đôi mắt chăm chú nhìn mình. Càng đáng bất bình hơn, khi đó là một người đàn ông đã lớn tuổi. Cô lại càng khó chịu hơn, vì ngay sau đó cô được biết, người đàn ông ấy chính là Đức cha Fulton Sheen, Tổng Giám mục thành New York, một con người nổi tiếng về khoa ăn nói, giảng dạy và đạo đức. Ngài là một Giám mục tông đồ lừng danh nước Mỹ. Thật là quái gở không thể tưởng tượng! Một kẻ xem ra thiếu tư cách ấy, lại là con người của thành công, của sự nổi tiếng sao? Cô không hiểu nổi và thầm chê trách coi khinh vị Giám mục già kia.

Đến lúc chiếc phi cơ hạ cánh, kỳ quái thật, vị Giám mục già bị coi là “thiếu đứng đắn” kia lại không xuống cùng lúc với các hành khách. Không hiểu ngài có toan tính gì mà lại đợi mọi người trên máy bay xuống hết, chỉ còn mỗi mình ngài là vị khách xuống sau cùng. Đã vậy, khi đến cầu thang máy bay, Đức Cha Fulton Sheen còn ghé sát mặt mình vào tai cô tiếp viên hàng không nói thầm thì những lời gì đó, ngoài cô gái, chẳng ai có thể nghe thấy…

Câu chuyện đến đó, tưởng chừng kết thúc. Những tưởng sự khó chịu của cô gái tiếp viên hàng không rồi cũng trôi qua, cái nhìn tưởng như khiếm nhã của vị Giám mục già rồi cũng chẳng còn ai nhớ, có chăng một ánh mắt dù khiếm nhã (theo như ý nghĩ của cô gái), thì cũng chỉ là một ánh mắt thoáng qua như bao nhiêu ánh mắt mà cô gái bắt gặp trong đời mình?

Không phải thế. Mọi sự không trôi đi, không mất. Bởi vào một buổi trưa, Đức Cha Fulton Sheen nghe tiếng gõ cửa, và sau đó là sự bất ngờ của Đức Cha khi ngài mở cửa. Trước mặt ngài là cô gái tiếp viên hàng không trẻ tuổi có sắc đẹp mặn mà trên chuyến bay hôm nào, đã từng có ánh mắt thiếu thiện cảm với ngài.

Cô gái lên tiếng chào Đức Cha và hỏi:
“Thưa Đức Cha, Đức Cha có nhớ con không?”

Đức Cha Fulton Sheen từ tốn trả lời:
“Cha nhớ chứ. Con chính là cô gái tiếp viên hàng không trên chiếc máy bay đưa chúng tôi trở về từ Công Đồng Vatican II”.

Cô gái nói tiếp:
“Vậy Đức Cha có nhớ Đức Cha đã nói nhỏ vào tai con điều gì không?”

Đức Cha trả lời:
“Nhớ! Cha nhớ, Cha đã khen con đẹp lắm. Và cha hỏi con rằng, có bao giờ con đã cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban cho con sắc đẹp tuyệt vời kia chưa?”

Cô gái sung sướng nói tiếp:
“Kính thưa Đức Cha, điều Đức Cha nói đã làm con băn khoăn nhiều. Cũng chính vì điều đó mà hôm nay con đến gặp Đức Cha. Vậy, theo ý Đức Cha, con phải làm gì để tạ ơn Chúa?”

Hơi bất ngờ, Đức Cha Fulton Sheen lặng người suy nghĩ một chút. Sau đó Đức Cha dẫn cô gái tới trước tấm bản đồ thế giới treo trên tường, vẫn giọng nói ôn tồn, Đức Cha hỏi: 

“Có bao giờ con nghe nói tới một trại phong cùi nào ở Việt Nam mang tên là trại phong Di Linh chưa?”


Cô gái ngước đôi mắt xanh như dọ hỏi:
“Kính thưa Đức Cha, có lần con đã đọc được trên báo. Con cũng đã được nghe ai đó kể một vài chuyện về trại cùi Di Linh.”

Đức Cha dõi mắt nhìn vào khoảng xa xăm trước mặt:
“Này con, cách đây chưa lâu, cha nghe nói Đức Giám mục giáo phận Sài Gòn tên là Jean Cassaigne đã từ chức Giám mục Sài Gòn để đến phục vụ anh chị em trại phong Di Linh. Con có muốn cảm tạ Chúa bằng cách thử một lần đến trại phong Di Linh, gặp Đức Giám Mục Sài Gòn và ở lại với anh chị em bệnh phong khoảng sáu tháng không?”

Quá bất ngờ trước lời đề nghị của Đức Giám Mục thành New York, cô gái không thốt lên một lời, lặng lẽ cúi chào Đức Cha rồi rút lui trong sự bàng hoàng của chính nội tâm của cô…

Một lần nữa, người ta cứ tưởng rằng câu chuyện thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật mãnh liệt của Đức Cha Fulton Sheen và cô tiếp viên hàng không kia đã chấm dứt. Nhưng thật lạ lùng, chỉ bằng ấy lời đề nghị nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát của Đức Cha, đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cô tiếp viên hàng không xinh đẹp.

Không lâu sau đó, vào những tháng đầu năm 1966, người ta đọc thấy một bảng tin đáng khâm phục trên các phương tiện truyền thông của Sài Gòn và của Việt Nam nói chung: Một nữ tiếp viên hàng không rất trẻ, rất đẹp của một hãng hàng không Hoa Kỳ đã xin nghỉ nghề làm tiếp viên hàng không để đến trại phong Di Linh của Việt Nam, tình nguyện chăm sóc các bệnh nhân phong.

Thật đẹp, đẹp làm sao. Chỉ chừng ấy lời của một vị Giám Mục khả kính thôi, tâm hồn quả cảm của một cô gái lãng du thích phiêu bồng khi chọn cho mình nghề tiếp viên, rày đây mai đó, đã có thể chấp nhận trút bỏ tất cả tương lai đẹp như chính cái vẻ đẹp của cô để sống, không phải sáu tháng, nhưng là suốt đời cho một lý tưởng cũng đẹp không kém: TẠ ƠN THIÊN CHÚA.

Chỉ chừng ấy thôi, lời của một vị Giám mục khả kính đã biến một cô chiêu đãi viên hàng không xinh đẹp thành một nữ tu. Bởi chính cô, sau một thời gian phục vụ anh chị em phong, đã tự nguyện khoác lấy chiếc áo nữ tu trong Hội Dòng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn Việt Nam. Từ nay, bước vào đời sống tu trì, Người Nữ Tu, cô gái xinh đẹp của chúng ta, hoàn toàn trút bỏ mọi vướng bận của đời thường để yên tâm sống lý trưởng cảm tạ Chúa bằng việc phục vụ anh chị em phong của mình.

Người nữ tu đã từng làm tiếp viên hàng không ấy, đẹp quá. Chị đẹp, không chỉ là một sắc đẹp thân xác, mà chính là một vẻ đẹp lộng lẫy của tâm hồn. Người Nữ Tu ấy, không ai khác hơn, nhưng đó chính là Chị Louise Bannet.

Chị Louise Bannet đã tình nguyện ở lại trại phong Di Linh suốt đời. Nhưng biến cố của năm 1975 gây ra nhiều biến động, khiến Chị không thể tiếp tục ý nguyện của mình. Sau mười năm phục vụ người phong, Chị đã phải lên đường về nước. Một thời gian sau, Chị lại xin Nhà Dòng cho đi phục vụ bệnh nhân phong ở Tahiti. Năm 1982, sau nhiều ngày bị căn bệnh ung thư quái ác hoành hành, Chị Louise Bannet đã qua đời giữa sự tiếc thương vô cùng của cộng đoàn anh chị em phong tại Tahiti. Và trong tình liên đới, cũng như trong lòng biết ơn của mình, cũng là chính lòng tiếc thương của các bệnh nhân phong Việt Nam nói chung và tất cả những ai sống tại trại phong Di Linh nói riêng.


Sưu Tầm