Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 20)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 60)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 42)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 39)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 60)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 59)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 55)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 49)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 62)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 52)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

KH 4441: CÀ PHÊ

Wednesday, November 18, 20209:41 PM(View: 65)
cfeKH 4441: CÀ PHÊ

Tôi còn nhớ mãi cái tên mà ba tôi gọi tôi là: "Con Gái Rượu" của Ba. Lúc ấy lại trở thành "Con Gái Diệu" vì giọng miền Bắc là như thế.

Tôi nhớ đi đâu ba tôi cũng cho tôi ngồi đằng sau xe Vespa, còn em trai tôi thì đứng ở đàng trước của xe, ba thì ngồi lái xe. Dạo ấy, ai mà có xe Vespa là oai lắm. Kỷ niệm đẹp về ba tôi thì ít nhưng những kỷ niệm kinh hoàng thì nhiều hơn.

Rồi khi lớn lên, lúc còn hẹn hò, lúc là vợ chồng, chúng tôi vẫn thường cùng nhau đi uống nước chanh đường, nước trà nóng, và cà phê ở những quán bên đường, nhất là ở Công viên Con Rùa tại đường Duy Tân.

"Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt." (Phạm Duy)

Những kỷ niệm đẹp ấy vẫn còn nuôi sống cuộc đời tôi và làm cho đời thăng hoa hơn cho đến ngày hôm nay, dù tuổi đã đi vào mùa Đông của cuộc đời.
Thế rồi lối sống uống cà phê buổi sáng lại tiếp tục vào những ngày sau cuộc chính biến 30/4/1975. Lúc ấy, chúng tôi có một thời gian rảnh rỗi vì hụt hẫng, không biết làm gì. Thế là vợ chồng tôi lại thường đi uống cà phê buổi sáng. Hôm nào vui vẻ thì ăn hủ tiếu ở cái chợ gần nhà.

Hình như đó là một thú vui rất bình thường của người dân miền Nam Việt Nam lúc ấy. Nơi quán cà phê, chúng tôi lắng nghe tin thời sự và đủ mọi tin, kể cả tin vịt, nhất là tin đi vượt biên. Mỗi buổi sáng, uống cà phê về thì lòng rộn ràng và vui vẻ cả ngày.

Sau đó, khi con gái Thiên Kim của tôi lớn lên một chút, thì bố cháu sáng nào cũng chở cháu trên xe đi uống cà phê. Vì thế chúng tôi gọi đùa cháu là "Con gái Cà Phê" của Bố. Mà lạ thật, trong gia đình chỉ có một mình cháu mang cái tên mỹ miều ấy mà thôi.

Sang đến Mỹ, chúng tôi vẫn giữ thói quen uống cà phê hay uống trà nóng. Ở quán cà phê nào cũng đông đảo, nhất là quán Croissant Dore, đó là nơi mà các ông nhà văn, nhà báo, hoạ sĩ... tụ tập bàn luận đủ mọi thứ chuyện, nhất là chuyện chính trị và văn học. Các tác phẩm văn hoá cũng nẩy sinh từ đó.
Tôi biết ở Việt Nam khi trai gái hẹn hò vẫn là ở các quán cà phê và các quán trà nước rất thơ mộng, có nhạc tình du dương. Khi tôi về thăm Huế thì ngay cả trên thượng thành cửa Thượng Tứ cũng có những quán cà phê rất lãng mạn. Bên bờ sông Hương, nơi đường Lê Lợi, các quán hàng nhộn nhịp.

Giờ đây, trong cái lạnh của cuối Thu sang mùa Đông, khi uống một ly cà phê xong, trong lòng cảm thấy ấp áp, bình an và vui vẻ.

Người ta bảo rằng khi uống cà phê thì tâm hồn lắng xuống, bình an, và làm giảm sự căng thẳng trong cuộc sống, rằng uống cà phê làm cho đời sống kéo dài hơn, làm cho các cơn bịnh thời đại bớt đi. Không biết có phải như thế không nhưng kinh nghiệm của tôi là cà phê làm cho lòng mình vui hơn vì khi uống cà phê là phải có bạn đối ẩm mới vui.
Khi tôi bước vào khu thương xá South Coast Plaza, tự nhiên ngửi được mùi hương cà phê từ một quán bay lên làm cho lòng mình cảm thấy thích thú. Có lẽ hương vị ngọt ngào, thơm tho và thi vị nhất lại chính là hương cà phê nơi xứ lạnh.

Hương vị cà phê cũng chính là nơi xuất phát của nguồn thơ lai láng, của nhớ nhung miên man, của tình tự yêu đương, của tuổi thanh xuân huy hoàng, của hoài niệm về quê nhà yêu dấu, của một thời son trẻ, hồn nhiên như sáo sậu, và nhất là của hẹn hò yêu thương.
"Đưa nhau vào quán vắng
Hai tách cà phê đen
Paris đầy tuyết trắng
Anh nhìn anh, nhìn em

Tự nhiên sao mà nhớ
Một miếng phố Sàigòn
Giọt cà phê chậm nhỏ
Xuống ly đời em ngon." (Duyên Anh)

Kim Hà, 18/11/2020
Image may contain: ocean, coffee cup, outdoor and water