06 Tháng Bảy 20207:11 SA(Xem: 9)
Trong mùa Đại dịch COVID 19 kể từ tháng 3, 2020 đến nay, tôi nhận thấy có một số hiện tượng như sau:
02 Tháng Bảy 20207:12 CH(Xem: 33)
Tôi có một người cháu trai còn trẻ bị bịnh COVID 19 vì bị lây bịnh của người bạn ở cùng nhà. Cháu bị sốt cao và khó thở. Cháu vào bịnh viện gần 1 tuần lễ để chữa trị. Đến nay cháu đã thử nghiệm và kết quả là đã lành bịnh. Cháu kể: "Sở dĩ tôi được lành bịnh là nhờ bác sĩ chuyền huyết tương của những người đã được chữa lành cho tôi đến ba lần.
02 Tháng Bảy 20206:32 CH(Xem: 32)
Ngày nhỏ tôi đọc một câu chuyện cổ tích như sau: Một cô công chúa nói với vua cha rằng: "Thưa Phụ Hoàng, con thích có một chuỗi dây chuyền làm bằng bong bóng nước có 7 mầu sắc rực rỡ. Xin Phụ Hoàng ra lệnh cho người ta làm cho con cái chuỗi ấy để con đeo cho xứng với sắc đẹp của con. " Vua Cha biết ý thích của con gái là vô lý nhưng ngài vẫn ra lệnh...
30 Tháng Sáu 20208:31 SA(Xem: 47)
Trong cuộc sống, không ai là không trải qua những cơn đau khổ cùng cực. Vì thế tôi vẫn thường đi tìm đọc những bài viết về sự đau khổ để có thêm lòng can đảm đối diện với đau khổ một cách hợp lý hơn. Tìm kỹ hơn trong hạnh các thánh, tôi nhận thấy một điều rõ rệt là: Không có thánh nào mà không chịu nhiều đau khổ.
30 Tháng Sáu 20207:33 SA(Xem: 27)
Tối hôm qua, tôi nhận được một cú phone của người bạn trẻ và cũng là người giúp cho www.memaria.org mua được website để post bài. Vì bài vở của website này rất nhiều, đã post từ năm 1999 đến nay nên cần phải có một dung lượng lớn để chứa bài.
27 Tháng Sáu 20207:50 CH(Xem: 41)
Ngày 25/6/2020 đánh dấu 39 năm ngày mà Đức Mẹ hiện ra tại Medjgorje, nước Bosnia. Chúng tôi đã được đến hành hương nơi này hơn 20 lần, kể từ năm 1999 đến gần đây. Lần cuối mà chúng tôi đến với Mẹ là năm 2017.
26 Tháng Sáu 202012:14 CH(Xem: 67)
Đối với tôi, ngôi nhà là một cái gì rất quan trọng, thiêng liêng và linh thánh, giống như là một gia đình quan trọng đối với con người. Lúc nhỏ, tôi luôn vẽ về cái nhà, về gia đình, về mặt trời, về hoa lá. Lớn hơn một chút, tôi thích bài hát:
25 Tháng Sáu 20208:03 SA(Xem: 52)
Gia đình tôi có 4 chị em nhưng hai người em trai của tôi ở hai tiểu bang xa, chỉ có hai chị em tôi là ở gần nhau tại California. Khi mẹ tôi còn sống thì hầu như tuần nào đại gia đình cũng sum họp vì bà mẹ luôn là nơi quy tụ con cháu. Khi bà mất rồi thì các con cháu ít gặp nhau hơn. Tuy nhiên vì nhà chúng tôi có đông người nên dường như tháng nào cũng có sinh nhật...
24 Tháng Sáu 20205:58 CH(Xem: 54)
Tràng hạt Mân Côi là một người bạn đồng hành ngày đêm của tôi. Tôi nghiệm ra rằng: Khi gặp sự gì khó khăn thì mình chỉ cần nắm chặt chuỗi tràng hạt và lần chuỗi là sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua hết mọi sự dữ.
22 Tháng Sáu 20208:07 SA(Xem: 83)
Chúng ta cầu nguyện là để xin Chúa bảo vệ và giải thoát ta khoải tay kẻ dữ. Chúng ta rất cẩn phải cầu nguyện và xin ơn lành. Vì sự an toàn của ta mà ta cần cầu nguyện. Khi cầu nguyện ta c ó niềm hy vọng và không còn sợ hiểm nguy. Đa số người trên thế giới không nghe nói đến St. Vincenza Pasini, nhưng bà là vợ của một nông dân...

CN 4322: CUỘC ĐỔI ĐỜI QUAN TRỌNG

21 Tháng Sáu 20206:14 SA(Xem: 77)

CHANMECHANCONCN 4322: CUỘC ĐỔI ĐỜI QUAN TRỌNG

Biến cố chính trị lớn nhất trong đời tôi là biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày hôm ấy đến với gia đình tôi cũng có nghĩa là mọi sự thay đổi tận cùng. Hai vợ chồng thất nghiệp. Vì không biết sống bằng cách nào nên cả hai hoang mang tột độ. Chúng tôi bắt đầu cãi cọ và đổ lối cho nhau. Chồng tôi bảo:

"Lỗi tại em cả. Anh đã bảo em phải đi ngay. Em lại cứ tiếc nhà, tiếc xe, tiếc của. Giờ thì xong, cả nhà sẽ đói rã họng ra."


Tôi cũng rất thất vọng và hối hận nhưng biết làm sao bây giờ? Một nách ba con và một cái bầu 4 tháng, làm sao bây giờ? Tôi vừa học xong ngành Công Tác Xã Hội (Social Work) qua một học bổng của sở tặng cho. Bây giờ sở của tôi đã đóng cửa. Đa số nhân viên quản trị về nước Mỹ cả.
Có thể cái bằng cấp của xã hội cũ mà tôi vừa có những nếu chính quyền mới không công nhận thì sao?


Trong thời buổi tranh tối, tranh sáng và hỗn loạn, nhốn nháo ấy, tôi bèn đem cuốn sách dạy nấu ăn của bà Quốc Việt ra nghiên cứu. Thế là tôi quyết định làm bánh bao theo công thức của bà Quốc Việt để cho chồng tôi, em trai tôi và người bạn của chồng là anh Lê Chuỳ đem bánh bao ra chợ trời bán.

Khi tôi hấp chừng 50-100 cái bánh bao nhân thịt trứng xong thì ba anh em đi xe đạp ra chợ bán. Kể ra cũng khá vì các bà buôn bán ngoài chợ thương tình mua hết số bánh nên gia đinh tôi cũng kiếm được đủ tiền chợ nuôi ba đứa con, hai vợ chồng và hai đứa em. Tổng cộng nhân số là 7 người.

Anh Lê Chuỳ là người bạn thân của chồng tôi. Anh người Huế, rất hiền lành. Nhờ sự động viên tình thần của anh nên chúng tôi can đảm tiếp tục làm bánh bao để kiếm sống. Khi bán ế thì chúng tôi chia nhau số bánh để về ăn thay cho cơm. Sau đó chúng tôi vẫn liên lạc với nhau cho đến khi gia đình tôi vượt biên. Khi từ Mỹ trở lại thăm SG năm 1991 thì chồng tôi không còn tin tức của người bạn này. Hy vọng các bạn FB có thể cho chúng tôi biết tin tức của anh Chuỳ.

Vất vả một thời gian, chúng tôi bắt đầu mua thuốc lá và hàng hoá mà người ta đi "hôi của" từ các kho hàng PX của Mỹ rồi bán lại cho chúng tôi. Rồi tôi ngồi lề đường bắt đầu phơi nắng bán thuốc lá lẻ và các thứ linh tinh. Đến tối thì đi họp tổ dân phố và tổ phụ nữ. Vì lứa tuổi tôi còn trẻ nên tổ đoàn viên Cộng Sản cứ mời tôi gia nhập làm đoàn viên Cộng Sản mãi nhưng tôi kiếm chuyện từ chối.

Chuyện gia đình của dì tôi mới là đau đớn. Số là dì tôi nghe lời người ta dụ dỗ nên dì cho người con trai 20 tuổi của dì đi hoạt động với đoàn thanh niên xung phong. Sau vài năm, em họ tôi là con của dì bị bịnh sốt rét mà chết ở một nơi nào đó trong cánh rừng miền Nam. Họ chôn xác em họ tôi cách qua loa rồi mới báo tin cho gia đình. Đó là cái tang lớn. Đó cũng là nỗi đau đớn và sự hối hận đã từng dầy vò làm cho chú và dì tôi phải nặng lòng cho đến khi nhắm mắt.

Từ đó cuộc sống gia đình của chúng tôi ngày một khổ sở và bất an hơn. Trong thời gian ấy, tôi nộp đơn xin đi dạy học lại với chế độ mới. Tôi phải có giấy bảo lãnh của một người bà con trong họ thì họ mới chấp nhận và huấn luyện. Trong mấy tháng trời tôi phải đi học nghiệp vụ và chính trị thì mới được điều đi dạy học ở vùng Ngã Ba Ông Tạ, quận Tân Bình.

Cũng trong mùa hè học nghiệp vụ ây, tôi bị té ngã trong sân trường Đắc Lộ. Tôi bị trặc tay và gẫy tay, phải bó bột suốt 3 tháng. Tôi không đi xe đạp được nên đành phải đi dạy bằng xe bus. Đi hai, ba chuyến xe bus mới đến trưởng học. Thật là: "Phúc bất trùng lai. Hoạ vô đơn chí."

Trong lúc ấy, gia đình chúng tôi tạm thời chia làm hai nhóm. Chồng tôi và em trai tôi đi ra Long Khánh làm rẫy trồng bắp. Chúng tôi phải bỏ ra mấy cây vàng để mua đất làm rẫy cùng với gia đình chồng. Rốt cuộc việc làm rẫy không thành công. Tiền mất, tật mang. Hai anh em cầm cự trong một thời gian ngắn thì bỏ rẫy trở về thành phố.

Cuộc sống đau khổ và bất ổn. Chồng tôi trở về, đi ra chợ trời buôn bán thuốc tây. Anh suốt ngày lang thang ngoài chợ trời tại đường Lê Thánh Tôn và Nguyễn Huệ. Da anh đen đủi, người gầy ốm và hom hem, trông giống như một gã vô gia cư. 

Tháng 6 năm 1978, đại gia đình chúng tôi cùng nhau đi vượt biên ở Phan Thiết thì thất bại. Từ đó, chúng tôi bị mất hết vàng bạc, bị tù, bị đuổi ra khỏi nhà. Bị lâm cảnh khốn khổ. Tôi phải ngồi lăn lóc ngoài đường để bán mít, bắp và rau quả suốt ngày. Nước mắt lưng tròng. Thật là cuộc đời bi thảm mãi không thôi.

Trong những ngày tháng lâm nguy và khốn khó ấy, chúng tôi cứ bám chặt Chúa, nhà thờ và lời cầu nguyện. Dù không đọc nhiều chuỗi Mân Côi nhưng chúng tôi cầu nguyện sốt sắng để xin Chúa phù trợ và giúp chúng tôi tìm ra một con đường sống. Chính những lúc đau khổ triền miên ấy mà là lúc đức tin cứu chúng tôi. Tôi nghiệm ra rằng:


"Khi Chúa đóng cánh cửa lớn thì Chúa lại mở các cánh cửa nhỏ khác cho chúng ta."

Tạ ơn Thiên Chúa Quan Phòng! Con yêu mến Chúa vì Chúa là Cha Nhân Lành của chúng con! Amen.

Kim Hà, 21/6/2020 (Father's Day)