24 Tháng Mười 20207:47 CH(Xem: 25)
Mấy tuần nay, xem trên FB thấy cảnh bão lụt ở Miền Trung Việt Nam thì trái tim tôi đau thắt lại. Thấy nhiều cảnh đời thật là thương tâm. Tại sao Miền Trung VN luôn phải gánh chịu cảnh bão lụt từ bao nhiêu đời nay? Có phải vì miền Trung trong địa lý là môt vùng lõm sâu nên gió bão thường quyện vào đó mà hoành hành không nhỉ?
22 Tháng Mười 202012:44 CH(Xem: 51)
Mỗi một tư tưởng tích cực là một lời cầu nguyện thinh lặng nên sẽ thay đổi cuộc đời bạn, Lời cầu nguyện cũng là sự suy gẫm. Còn tư tưởng tiêu cực là một lời nguyền rủa thinh lặng, Chỉ cần có một tư tưởng tốt hay xấu, Thì có thể làm cho thể xác bạn bị căng thẳng hay thanh thản. Tư tưởng của bạn có khả năng mạnh mẽ,
22 Tháng Mười 202011:54 SA(Xem: 38)
Lời chia sẻ của LM Truyền Giáo Leslie Allen Stelter: Khi tôi còn là một người Tin Lành trong lực lượng Không Quân, tôi đã khấn lời cầu nguyện này:
19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 54)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 95)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 82)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 67)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.
14 Tháng Mười 202010:14 SA(Xem: 57)
Ba năm trước vào năm 2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm mà Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, phái đoàn hành hương chúng tôi gồm hơn 60 người cùng nhau đi hành hương 17 ngày ở Âu Châu.
14 Tháng Mười 20204:51 SA(Xem: 60)
https://www.youtube.com/watch?v=JxtDmmmJKJg Từ nội dung bản nhạc The Impossible Dream Mơ ước một giấc mơ không thể thực hiện được. Chiến đấu một kẻ thù không đánh bại được. Gánh chịu một nỗi thống khổ không thể chịu đựng nổi. Chạy khi kẻ can đảm không dám đi. Sửa sai lầm lỗi không thể sửa đổi được. Yêu thương tinh tuyền và trong sạch từ đàng xa.
13 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 69)
Hãy mở mắt mỗi ngày để quan sát, Các phép lạ diệu kỳ của tình yêu. Nếu ta không mở to đôi mắt, Không thấy điều Chúa âu yếm ban cho. Phép lạ của tình Chúa yêu nhân loại, Phép lạ của tình yêu gia đình. Phép lạ của người hy sinh chính mình cho người khác, Phép lạ của tình bạn thiêng liêng.

CN 4322: CUỘC ĐỔI ĐỜI QUAN TRỌNG

21 Tháng Sáu 20206:14 SA(Xem: 239)

CHANMECHANCONCN 4322: CUỘC ĐỔI ĐỜI QUAN TRỌNG

Biến cố chính trị lớn nhất trong đời tôi là biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày hôm ấy đến với gia đình tôi cũng có nghĩa là mọi sự thay đổi tận cùng. Hai vợ chồng thất nghiệp. Vì không biết sống bằng cách nào nên cả hai hoang mang tột độ. Chúng tôi bắt đầu cãi cọ và đổ lối cho nhau. Chồng tôi bảo:

"Lỗi tại em cả. Anh đã bảo em phải đi ngay. Em lại cứ tiếc nhà, tiếc xe, tiếc của. Giờ thì xong, cả nhà sẽ đói rã họng ra."


Tôi cũng rất thất vọng và hối hận nhưng biết làm sao bây giờ? Một nách ba con và một cái bầu 4 tháng, làm sao bây giờ? Tôi vừa học xong ngành Công Tác Xã Hội (Social Work) qua một học bổng của sở tặng cho. Bây giờ sở của tôi đã đóng cửa. Đa số nhân viên quản trị về nước Mỹ cả.
Có thể cái bằng cấp của xã hội cũ mà tôi vừa có những nếu chính quyền mới không công nhận thì sao?


Trong thời buổi tranh tối, tranh sáng và hỗn loạn, nhốn nháo ấy, tôi bèn đem cuốn sách dạy nấu ăn của bà Quốc Việt ra nghiên cứu. Thế là tôi quyết định làm bánh bao theo công thức của bà Quốc Việt để cho chồng tôi, em trai tôi và người bạn của chồng là anh Lê Chuỳ đem bánh bao ra chợ trời bán.

Khi tôi hấp chừng 50-100 cái bánh bao nhân thịt trứng xong thì ba anh em đi xe đạp ra chợ bán. Kể ra cũng khá vì các bà buôn bán ngoài chợ thương tình mua hết số bánh nên gia đinh tôi cũng kiếm được đủ tiền chợ nuôi ba đứa con, hai vợ chồng và hai đứa em. Tổng cộng nhân số là 7 người.

Anh Lê Chuỳ là người bạn thân của chồng tôi. Anh người Huế, rất hiền lành. Nhờ sự động viên tình thần của anh nên chúng tôi can đảm tiếp tục làm bánh bao để kiếm sống. Khi bán ế thì chúng tôi chia nhau số bánh để về ăn thay cho cơm. Sau đó chúng tôi vẫn liên lạc với nhau cho đến khi gia đình tôi vượt biên. Khi từ Mỹ trở lại thăm SG năm 1991 thì chồng tôi không còn tin tức của người bạn này. Hy vọng các bạn FB có thể cho chúng tôi biết tin tức của anh Chuỳ.

Vất vả một thời gian, chúng tôi bắt đầu mua thuốc lá và hàng hoá mà người ta đi "hôi của" từ các kho hàng PX của Mỹ rồi bán lại cho chúng tôi. Rồi tôi ngồi lề đường bắt đầu phơi nắng bán thuốc lá lẻ và các thứ linh tinh. Đến tối thì đi họp tổ dân phố và tổ phụ nữ. Vì lứa tuổi tôi còn trẻ nên tổ đoàn viên Cộng Sản cứ mời tôi gia nhập làm đoàn viên Cộng Sản mãi nhưng tôi kiếm chuyện từ chối.

Chuyện gia đình của dì tôi mới là đau đớn. Số là dì tôi nghe lời người ta dụ dỗ nên dì cho người con trai 20 tuổi của dì đi hoạt động với đoàn thanh niên xung phong. Sau vài năm, em họ tôi là con của dì bị bịnh sốt rét mà chết ở một nơi nào đó trong cánh rừng miền Nam. Họ chôn xác em họ tôi cách qua loa rồi mới báo tin cho gia đình. Đó là cái tang lớn. Đó cũng là nỗi đau đớn và sự hối hận đã từng dầy vò làm cho chú và dì tôi phải nặng lòng cho đến khi nhắm mắt.

Từ đó cuộc sống gia đình của chúng tôi ngày một khổ sở và bất an hơn. Trong thời gian ấy, tôi nộp đơn xin đi dạy học lại với chế độ mới. Tôi phải có giấy bảo lãnh của một người bà con trong họ thì họ mới chấp nhận và huấn luyện. Trong mấy tháng trời tôi phải đi học nghiệp vụ và chính trị thì mới được điều đi dạy học ở vùng Ngã Ba Ông Tạ, quận Tân Bình.

Cũng trong mùa hè học nghiệp vụ ây, tôi bị té ngã trong sân trường Đắc Lộ. Tôi bị trặc tay và gẫy tay, phải bó bột suốt 3 tháng. Tôi không đi xe đạp được nên đành phải đi dạy bằng xe bus. Đi hai, ba chuyến xe bus mới đến trưởng học. Thật là: "Phúc bất trùng lai. Hoạ vô đơn chí."

Trong lúc ấy, gia đình chúng tôi tạm thời chia làm hai nhóm. Chồng tôi và em trai tôi đi ra Long Khánh làm rẫy trồng bắp. Chúng tôi phải bỏ ra mấy cây vàng để mua đất làm rẫy cùng với gia đình chồng. Rốt cuộc việc làm rẫy không thành công. Tiền mất, tật mang. Hai anh em cầm cự trong một thời gian ngắn thì bỏ rẫy trở về thành phố.

Cuộc sống đau khổ và bất ổn. Chồng tôi trở về, đi ra chợ trời buôn bán thuốc tây. Anh suốt ngày lang thang ngoài chợ trời tại đường Lê Thánh Tôn và Nguyễn Huệ. Da anh đen đủi, người gầy ốm và hom hem, trông giống như một gã vô gia cư. 

Tháng 6 năm 1978, đại gia đình chúng tôi cùng nhau đi vượt biên ở Phan Thiết thì thất bại. Từ đó, chúng tôi bị mất hết vàng bạc, bị tù, bị đuổi ra khỏi nhà. Bị lâm cảnh khốn khổ. Tôi phải ngồi lăn lóc ngoài đường để bán mít, bắp và rau quả suốt ngày. Nước mắt lưng tròng. Thật là cuộc đời bi thảm mãi không thôi.

Trong những ngày tháng lâm nguy và khốn khó ấy, chúng tôi cứ bám chặt Chúa, nhà thờ và lời cầu nguyện. Dù không đọc nhiều chuỗi Mân Côi nhưng chúng tôi cầu nguyện sốt sắng để xin Chúa phù trợ và giúp chúng tôi tìm ra một con đường sống. Chính những lúc đau khổ triền miên ấy mà là lúc đức tin cứu chúng tôi. Tôi nghiệm ra rằng:


"Khi Chúa đóng cánh cửa lớn thì Chúa lại mở các cánh cửa nhỏ khác cho chúng ta."

Tạ ơn Thiên Chúa Quan Phòng! Con yêu mến Chúa vì Chúa là Cha Nhân Lành của chúng con! Amen.

Kim Hà, 21/6/2020 (Father's Day)