24 Tháng Mười 20207:47 CH(Xem: 25)
Mấy tuần nay, xem trên FB thấy cảnh bão lụt ở Miền Trung Việt Nam thì trái tim tôi đau thắt lại. Thấy nhiều cảnh đời thật là thương tâm. Tại sao Miền Trung VN luôn phải gánh chịu cảnh bão lụt từ bao nhiêu đời nay? Có phải vì miền Trung trong địa lý là môt vùng lõm sâu nên gió bão thường quyện vào đó mà hoành hành không nhỉ?
22 Tháng Mười 202012:44 CH(Xem: 51)
Mỗi một tư tưởng tích cực là một lời cầu nguyện thinh lặng nên sẽ thay đổi cuộc đời bạn, Lời cầu nguyện cũng là sự suy gẫm. Còn tư tưởng tiêu cực là một lời nguyền rủa thinh lặng, Chỉ cần có một tư tưởng tốt hay xấu, Thì có thể làm cho thể xác bạn bị căng thẳng hay thanh thản. Tư tưởng của bạn có khả năng mạnh mẽ,
22 Tháng Mười 202011:54 SA(Xem: 38)
Lời chia sẻ của LM Truyền Giáo Leslie Allen Stelter: Khi tôi còn là một người Tin Lành trong lực lượng Không Quân, tôi đã khấn lời cầu nguyện này:
19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 54)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 95)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 82)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 67)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.
14 Tháng Mười 202010:14 SA(Xem: 57)
Ba năm trước vào năm 2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm mà Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, phái đoàn hành hương chúng tôi gồm hơn 60 người cùng nhau đi hành hương 17 ngày ở Âu Châu.
14 Tháng Mười 20204:51 SA(Xem: 60)
https://www.youtube.com/watch?v=JxtDmmmJKJg Từ nội dung bản nhạc The Impossible Dream Mơ ước một giấc mơ không thể thực hiện được. Chiến đấu một kẻ thù không đánh bại được. Gánh chịu một nỗi thống khổ không thể chịu đựng nổi. Chạy khi kẻ can đảm không dám đi. Sửa sai lầm lỗi không thể sửa đổi được. Yêu thương tinh tuyền và trong sạch từ đàng xa.
13 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 69)
Hãy mở mắt mỗi ngày để quan sát, Các phép lạ diệu kỳ của tình yêu. Nếu ta không mở to đôi mắt, Không thấy điều Chúa âu yếm ban cho. Phép lạ của tình Chúa yêu nhân loại, Phép lạ của tình yêu gia đình. Phép lạ của người hy sinh chính mình cho người khác, Phép lạ của tình bạn thiêng liêng.

CN 4311: CUỘC ĐỜI TRUÂN CHUYÊN

01 Tháng Sáu 20206:02 SA(Xem: 290)

IMG_0204CN 4311: CUỘC ĐỜI TRUÂN CHUYÊN


"Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên." (Chinh Phụ Ngâm)


Cuộc đời là một cuộc hành trình không ngơi nghỉ. Từ đó, chúng ta học được rất nhiều điều bổ ích. Cuộc đời cũng là một cuộc gặp gỡ không ngừng, gặp những người xa lạ rồi trở thành người quen.


Tôi nhận thấy hầu hết các trẻ thơ khi ngồi vẽ tự do trên giấy thì thường là họ vẽ một cái nhà trong đó có cha mẹ và các anh chị em, một bầu trời có mây bay, có mặt trời toả sáng và một ngôi vườn có hoa lá, trái cây, có một dòng sông hay một biển lớn.


Thì ra ước mong lớn nhất và sâu kín nhất của con người vẫn chỉ là cần có một mái nhà êm ấm, một gia đình hạnh phúc yêu thương nhau và một bầu trời tự do và đầy ánh sáng Thần Linh.


Trong suốt cuộc đời tôi là những cuộc hành trình ngắn dài, êm đềm hay nhiều sóng gió. Điển hình là có 6 biến cố lớn nhất trong đời tôi:

-Cuộc di cư vào Nam năm 1954,
-Cuộc ly dị của ba mẹ năm 1957,
-Cuộc đổi đời của đất nước năm 1975,
-Cuộc vượt biên đường thuỷ thất bại năm 1978,
-Cuộc vượt biên đường bộ thành công năm 1980 qua ngả đường Gò Dầu, Tây Ninh đến biên giới Campuchia và Thái,
-Và cuộc tái định cư trên đất nước Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 1980.


Sau mỗi biến cố ấy là sự mất sạch và trắng tay của gia đình: nhà cửa không còn, mất công việc làm, có nhiều xáo trộn xã hội cả về vất chất lẫn tinh thần đã làm ảnh hưởng đến đời sống tình cảm và tâm lý của mọi người trong gia đình.


Các biến cố chính trị và tình cảm này làm cho cha mẹ, anh chị em trong gia đình bị ly tán. Gia đình có kẻ ở lại, người ra đi trước. Tan đàn xẻ nghé, đau khổ vô biên, chỉ biết cầu nguyện để sống còn và nguôi ngoai. Và điều này đã xẩy ra cách này, cách khác cho từng gia đình, từng công dân trên đất nước chúng ta.


Giờ đây, hồi tưởng lại, tôi thấy mình luôn gắn bó với những ngôi nhà của gia đình. Khi ở ngoài Bắc thì tôi còn nhỏ, không nhớ nhiều nhưng khi vào miền Nam, hai chị em tôi ở tạm tại nhà ông bà ngoại ở Sàigòn. Trong khi đó, mẹ tôi lại bay ra ngoài Bắc ở với ba tôi cho đến khi ba mẹ tôi cùng vào miền Nam sau đó.


Nơi ngôi nhà của ông bà ngoại, chị em tôi đã gặp biết bao điều tàn nhẫn xẩy ra. Vì không biết ăn thịt mỡ kho tầu, giá xào thịt, cà chua... nên chúng tôi bị đòn, bị phạt, bị mắng chửi...Rồi bị lợi dụng...


Sau đó vì ba tôi là một sĩ quan quân đội nên gia đình tôi cứ phải dọn đi rất nhiều nơi: Khi thì ở Qui Nhơn, khi thì ở Nha Trang, khi thì ở Saigon. Khi thì đi Cà Mau, rồi về lại Saigon, lên Đà Lạt, ra Huế ở, dọn vào lại SG.


Rồi vì gia đình ly tán bởi biến cố ba mẹ ly dị nên chúng tôi lại bị bất ổn về mọi mặt, từ tài chánh đến tâm lý và tình cảm.


Rồi gia đình chúng tôi đi Phan Thiết để vượt biên vào tháng 6 năm 1978. Gia đình bị chận bắt, bị trấn lột hết vàng bạc, vòng kiềng vàng, và bị tù. Cái
đau là sau này mới biết là gia đình bị gài để họ cướp hết vàng bạc và các vật gia bảo của gia đinh.


Sau khi được thả ra và về nhà thì nhà nước doạ lấy nhà và đuổi đi vùng Kinh Tế Mới. Chúng tôi bị mất việc đi dạy học. Tôi phải đi buôn bán, gánh gồng mít tố nữ, ngô khoai, chuối, rau cỏ... và suốt ngày ngồi lê lết ngoài ven đường. Bán ế thì ngồi khóc và về ăn ngô khoai trừ cơm.


Rồi sau đó nhờ sự vất vả của mẹ tôi ở bên Mỹ mà năm 1980, cả gia đình tôi gồm hai vợ chồng và 4 con nhỏ và bụng bầu phải đi vượt biên qua ngả đường Gò Dầu, Tây Ninh. Sống đau khổ và thiếu thốn nơi các trại tị nạn ở Campuchia và Thái Lan trong suốt 7 tháng trước khi được tái định cư ở California.


Cả nửa cuộc đời là sự chia ly, gian nan, bất ổn, bất định và bất an. Mãi khi đến California (tháng 10 năm 1980) thì gia định tôi mới được ở yên cho đến nay.


Lạy Chúa, giờ đây con được ở yên trong ngôi nhà Chúa ban cho con được 35 năm qua. Con tạ ơn Chúa quan phòng và bảo vệ gia đình con. Con tạ ơn Đức Mẹ, các Thánh và các linh hồn đã cầu bầu, gìn giữ và chúc phúc cho chúng con.


Trong tháng 6 kính Thánh Tâm Chúa, con ước ao xin Chúa cất đi dịch bịnh COVID-19 ra khỏi thế giới này. Xin Chúa thương xót mọi gia đình và chúc phúc cho từng người, nhất là các người già và trẻ thơ là những người dễ bị tổn thương nhất. Xin Chúa thương xót ban cho mỗi người đều có một mái ấm gia đình, một gia đình đầm ấm và hạnh phúc để con người được bình an, yêu thương nhau và có nhiều niềm vui thánh thiện.


Con xin Chúa chúc phúc cho từng gia đình để cha mẹ biết dẹp bỏ những bất đồng, biết hy sinh và tha thứ cho nhau nhiều hơn để cho gia đình và con cái không còn là nạn nhân của cảnh ly dị nữa vì ly dị là một tội ác đối với con cái.


"9 Vì bạn có CHÚA làm nơi trú ẩn,
có Đấng Tối Cao làm chỗ nương thân.
10 Bạn sẽ không gặp điều ác hại,
và tai ương không bén mảng tới nhà,


11 bởi chưng Người truyền cho thiên sứ
giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường,
12 và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng
cho bạn khỏi vấp chân vào đá." (Thánh Vịnh 90, (91)


Xin Thánh Tâm Chúa Giêsu che chở, bảo vệ và thương xót chúng con. Amen.


Kim Hà, 1/6/2020