Sunday, June 13, 20213:06 PM(View: 0)
Đoạn đường ngoằn ngoèo uốn khúc từ Dubronik đến Medjugorje cảnh sắc thật nên thơ khiến ai cũng nhớ về cao nguyên Việtnam. Viết ký sự về Mễ-Du có lẽ dễ cho tôi hơn là chia sẻ cảm nghiệm. Đã đến Medjugorje, ai ra về không mang trong lòng những cảm nghiệm. Tuy nhiên, cảm nghiệm là một cái gì riêng tư nên ít người chịu viết ra.
Saturday, June 12, 20211:19 PM(View: 11)
Nguồn: Medjugorje.com Đức Mẹ rất nghiêm túc. Mẹ nói trước ngày kỷ niệm 40 năm hiện ra của Mẹ là ngày 24/6/2021. Vào ngày 16 tháng 4 năm 2021, Đức Mẹ nói qua thị nhân Ivan rằng: “…Đây là thời gian trách nhiệm, chấp nhận và sống các thông điệp của Mẹ một cách có trách nhiệm. Hãy để cho Chúa nói trong trái tim của các con…”
Saturday, June 12, 202111:56 AM(View: 8)
Nguồn: Medjugorje.com Ngày 17/4/2021, người sáng lập hội Caritas ở Birmingham,thuộc tiểu bang Alabama, thường được gọi là Friend of Medjugorje, đã bị bịnh tim cấp tinh. Ông đã qua một cuộc giải phẫu vào ngày 20/4/2021. Ngày 7/5/2021, ông ấy kêu gọi cộng đoàn của ông cùng tĩnh tâm và chia sẻ ý nghĩa của các thông điệp của Đức Mẹ...
Saturday, June 12, 20217:37 AM(View: 10)
Ngày hôm qua, 11/6/2021, Lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giê su, chúng tôi tích cực hưởng ứng lời kêu gọi cùng đọc kinh Mân Côi chung trên toàn thế giới để cầu nguyện cho toàn thể các linh mục trên toàn thế giới. Vì thế vợ chồng tôi cùng nhau sốt sắng đọc kinh Mân Côi Năm Sự Sáng vào đúng 12 giờ trưa, giờ California và đọc thêm nhiều Chuỗi kinh Mân Côi khác...
Saturday, June 12, 20217:28 AM(View: 10)
Lúc sinh thời, Thánh Đa Minh đã có lần quả quyết : ‘‘ Không có cách nào cứu vãn tình thế cách hiệu lực bằng đọc và suy gẫm mầu nhiệm kinh Mân Côi’’. 1. Khí giới truyền giáo hiệu lực : Kinh Mân Côi Cha Đa Minh đã nhắc lại kinh nghiệm mục vụ trên đây bởi vì chính ngài đã dùng khí giới kinh Mân Côi để chống lại bè rối Albigeois.
Saturday, June 12, 20216:46 AM(View: 11)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Nạn hỏa hoạn ở miền Nam California: Một đọc giả là bà Deirdre Eliot kể rằng:
Friday, June 11, 20219:38 PM(View: 15)
Ông Phero vốn là ông ngoại của Diễm Thái. Diễm là một thành viên của Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh. Mấy hôm nay, Huynh Đoàn chúng tôi đến nhà dự Thánh Lễ cầu hồn cho ông, và chiều nay là lễ đưa chân ông ở nhà thờ.
Friday, June 11, 20211:25 PM(View: 24)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà.
Thursday, June 10, 202112:35 PM(View: 34)
Nguồn: 101Foundation.com Một bà Sơ kể lại những phép lạ của Thánh Cả Giuse. Bà nhấn mạnh rằng nếu ta muốn Thánh Cả bảo vệ cho các cái ví, bóp, valise, túi xách của mình thì nhớ để một hình của Thánh Giuse hay một bản kinh về Thánh Giuse ở trong ví và bóp của mình.
Thursday, June 10, 20214:33 AM(View: 34)
“Đừng để cho Satan lừa bịp các bạn để nghĩ rằng bạn có thể lập lại lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện không thể lập lại được. Một người Mẹ không thể lập lại đứa con của bà. Một ngọn suối không thể lập lại dòng nước của nó. Mặt trời không thể lập lại tia sáng của nó, và trái tim con người không thể lập lại lời cầu nguyện. Vì Chúa Thánh Thần cầu nguyện...

NGƯỜI MẸ KẾ

Saturday, November 23, 20198:15 PM(View: 353)

meconxNGƯỜI MẸ KẾ

Mẹ bỏ nhà đi khi cô còn bé, cô sống với cha đến năm 5 tuổi thì cô có mẹ kế. Cha con cô sống ở nhà mẹ kế, mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của bà.

Mẹ kế có một người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô nhưng rất ít nói, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Bà có một cửa hàng bán trái cây, bà đối xử với cha con cô cũng rất tốt.

Kể từ ngày mẹ đẻ bỏ cô mà đi, cô sống khép kín, ít nói, không thân thiện với mẹ kế. Bà đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở.

Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm cô lên 10 tuổi, công trường nơi cha cô làm việc bị sập do quá cũ, công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát, trong đó có cha cô.

Lúc cô chạy đến bệnh viện, cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người, mẹ kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh. Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh, cậu con trai của mẹ kế đẩy cô vào: “Nhanh lại nhìn cha lần cuối đi!”. Nói rồi, cô chạy nhào đến, khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người cha cô.

Ngày tiễn đưa cha, cô như người mất hồn bên di ảnh của cha, những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, kiểu gì chẳng bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà. Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường. Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Sáng sớm, mẹ kế vẫn như thường ngày, thức dậy nấu cơm, gọi cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Đầu cô đau như búa bổ, cô thấp giọng van nài: “Hôm nay con có thể nghỉ một hôm không ạ? Con nhớ cha!”

Bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô có sống lại được không? Nếu có sống ông ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu”.

Cô vác ba lô đi học trong nước mắt. Trước khi ra khỏi nhà, mẹ kế đứng đằng sau la lớn:

“Đặng Phương Anh, cô nhớ cho tôi, bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô khóc, nghe rõ chưa?”

Cũng bắt đầu từ hôm đó, mẹ kế dường như không bao giờ cười với cô, thái độ của bà khác hẳn so với khi cha cô còn sống. Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật. Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này.

Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có kinh, cô sợ hãi. Mẹ kế cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh, cô loay hoay không biết thế nào, bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn cô: “Đặng Phương Anh, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à?”

Cô uất ức nhưng không biết nói với ai, cô nhủ mình phải học cách tự lập, không được nhờ cậy vào ai nữa. Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, khâu áo. Cũng từ đó, mẹ kế không giặt đồ cho cô nữa.

Mặc dù mẹ kế không phải là người học giỏi, con trai bà cũng không có thành tích học tập tốt, tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng bà yêu cầu cô phải xếp nhất lớp, nếu không thì sẽ bị phạt.

Mặc dù năng lực học tập của cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn. Cô hận, hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, chắc bà ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng cô không thể ra đi lúc này được bởi cô không muốn làm một kẻ ăn mày.
Và rồi, cô lao đầu vào học, học ngày học đêm, có nhiều lúc buồn ngủ quá cô gục xuống bàn, một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp. Thực ra cô rất chán ghét việc học nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác. Kết quả thi cuối năm, cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba. Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ cô lại giành được vị trí như vậy. Ấy thế nhưng cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng, bởi trong cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với mẹ kế.

Tan học, cô sợ phải về nhà, cô vừa bước đến cửa, mẹ kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng: “Đúng là đồ phế vật, mau quỳ xuống cho tôi!”. Thì ra, trước lúc cô về, mẹ cô đã đến hỏi bạn bè. Cô quỳ vào góc tường, không khóc một tiếng. Hai từ “phế vật” luôn ám ảnh trong đầu cô, nó thôi thúc cô quyết tâm phải đậu Đại học, để xem bà ta có dám mắng nhiếc cô thế nữa không.

Chuyện mua bán của mẹ kế không được thuận lợi như trước. Ngày nào về cô cũng nhìn thấy bà ngồi đếm những tờ tiền, mà tiền thì ngày càng ít đi. Cô cầu mong ông trời đừng để cho mẹ kế không kiếm ra tiền, vì như thế cô sẽ không được đi học nữa.

Lần đó, cô bạn gần nhà sang tìm cô, mẹ kế mở cửa, cô bé kia vội nói: “Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu, sắp thi tốt nghiệp rồi, cháu đang cần gấp ạ!”.

Sách tham khảo không hề rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộm, giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn, vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng cô không dám mở miệng.
Hôm sau, bà bỗng đưa cho cô tờ một trăm nghìn, vứt vào người cô như kiểu bố thí:

“Cầm tiền mà đi mua sách! Tôi không cho không đâu, tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy!”

Cô thi đậu vào trường điểm cấp ba, những tưởng rằng mẹ kế sẽ bớt đay nghiến cô nhưng khi bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là con quỷ đòi nợ! Nếu không vì sau này cô sẽ trả nợ cho tôi thì còn lâu tôi mới nuôi cô ăn học!”. Cô nói với mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền, bà dí tay vào trán cô nói với giọng đay nghiến: “Ở trong trường không tốn tiền à?”

Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô khóc. Kể từ khi cha mất, đây là lần đầu tiên cô khóc, cô khóc trong sự sung sướng. Ngày lên trường đăng kí nhập học, mẹ kế gói bánh cho cô ăn, bà không nói gì, cũng không tiễn cô. Còn cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này, giờ cô không cần tiền mẹ kế gửi nữa bởi cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm, nghỉ hè cô không về nhà và dần dần hình ảnh mẹ kế bị phai nhòa trong đầu cô.

Năm thứ ba, trước giờ giao thừa, cô nhận được điện thoại của cậu con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến rồi cúp máy. Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó, nơi đó có gì để cô luyến tiếc đâu. Nhưng rồi, cô cũng về xem sao.

Về đến nhà, cô chỉ nhìn thấy người con trai ngồi ở ghế, cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ cô không quan tâm. Nhìn thấy cô bước vào, anh trai đứng dậy và đưa cho cô một quyển sổ cũ. Đó là sổ nợ của mẹ kế.

Cô cười nhạt, cầm quyển sổ trên tay, cô nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:
“Sao, bây giờ muốn đòi nợ tôi à?”

Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm, đó là số tiền sang sạp trái cây mà mẹ kế để lại cho cô, còn ngôi nhà thì mẹ để lại cho anh trai. Mẹ đã qua đời…

Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của mẹ kế. Tay cô run run lật từng trang nhật ký, cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ òa.

Mẹ kế viết: “Ông à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu. Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người, nó sẽ làm ông mở mày mở mặt. Ông đừng trách tôi tàn nhẫn với con nhé. Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ bên cạnh, vì thế nó phải học cách kiên cường, tự lập, nhịn nhục, chịu khổ. Nó thi không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, bởi người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông.
Tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết liệu mình dạy con như vậy có đúng không nhưng giờ con bé đậu Đại học rồi, đã đến lúc nó tự lo cho bản thân mình được rồi. Tôi mừng cho nó, đã đến lúc tôi đi gặp ông, tôi mệt lắm rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi!

Phương Anh à, hãy cho mẹ được xưng hô mẹ với con. Mấy năm nay, con không về thăm mẹ, mẹ rất buồn. Chắc là con rất ghét mẹ đúng không, mẹ biết điều đó. Hãy cố gắng học tập thật tốt, tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Tuy không phải con ruột nhưng mẹ muốn nói rằng: “Mẹ yêu con!”.

ST