29 Tháng Mười 202012:31 CH(Xem: 14)
Chiều hôm qua, 28/10/20, một người bạn là chị Phi Phi ở trong nhóm cầu nguyện mà tôi đã từng tham dự tại nhà thờ Westminster gọi đến báo tin rằng: "Chị Hạnh nghe tin chị Kim Hà bị cao máu quá nên rủ tôi (Phi Phi) quỳ trước Thánh Thể Chúa Giêsu mà đọc 3 chuỗi Kinh Mân Côi và 1 chuỗi Kinh LTX Chúa cầu cho chị Kim Hà được mạnh khoẻ trở lại."
28 Tháng Mười 20206:01 CH(Xem: 17)
Trong mọi thời đại quyết định trong lịch sử loài người, khi mà tất cả dường như đen tối, tuyệt vọng và gần như mất đi, Giáo hội tìm đến Mẹ Maria, Mẹ của Thiên Chúa và Mẹ của mỗi người chúng ta, Người Phụ Nữ mặc áo Mặt Trời.
24 Tháng Mười 20207:47 CH(Xem: 54)
Mấy tuần nay, xem trên FB thấy cảnh bão lụt ở Miền Trung Việt Nam thì trái tim tôi đau thắt lại. Thấy nhiều cảnh đời thật là thương tâm. Tại sao Miền Trung VN luôn phải gánh chịu cảnh bão lụt từ bao nhiêu đời nay? Có phải vì miền Trung trong địa lý là môt vùng lõm sâu nên gió bão thường quyện vào đó mà hoành hành không nhỉ?
22 Tháng Mười 202012:44 CH(Xem: 82)
Mỗi một tư tưởng tích cực là một lời cầu nguyện thinh lặng nên sẽ thay đổi cuộc đời bạn, Lời cầu nguyện cũng là sự suy gẫm. Còn tư tưởng tiêu cực là một lời nguyền rủa thinh lặng, Chỉ cần có một tư tưởng tốt hay xấu, Thì có thể làm cho thể xác bạn bị căng thẳng hay thanh thản. Tư tưởng của bạn có khả năng mạnh mẽ,
22 Tháng Mười 202011:54 SA(Xem: 61)
Lời chia sẻ của LM Truyền Giáo Leslie Allen Stelter: Khi tôi còn là một người Tin Lành trong lực lượng Không Quân, tôi đã khấn lời cầu nguyện này:
19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 68)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 106)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 90)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 69)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.
14 Tháng Mười 202010:14 SA(Xem: 65)
Ba năm trước vào năm 2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm mà Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, phái đoàn hành hương chúng tôi gồm hơn 60 người cùng nhau đi hành hương 17 ngày ở Âu Châu.

Lòng tin của anh đã cứu chữa anh (13.11.2019 – Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên )

12 Tháng Mười Một 20198:33 CH(Xem: 264)

c2Lòng tin của anh đã cứu chữa anh
(13.11.2019 – Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên )
Tin Mừng: Lc 17,11-19
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

11 Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” 14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Đức Giê-su mới nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” 19 Rồi Người nói với anh ta : “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

Lòng tin của anh đã cứu chữa anh

Tin Mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu chữa cho mười người phong hủi được sạch. Nhưng chỉ có một người Samari trở lại tạ ơn Chúa. Chúa đã tỏ ra trách chín người kia không trở lại tạ ơn.

Bệnh phong hủi ngày nay y học thế giới đã khắc phục được. Nhưng thời Chúa Giêsu nó là căn bệnh bất trị. Người bị bệnh vô cùng đau khổ về thể xác cũng như tinh thần. Thân xác thì lở loét đau đớn, về tinh thần thì bị xã hội và cả đến người thân ruồng bỏ. Họ bị loại trừ ra khỏi cộng đồng xã hội, ở biệt lập một chốn và bị coi là một đối tượng luôn đe dọa đến sức khỏe đời sống cộng đồng.

Trước cảnh cơ cực ấy, Chúa Giêsu đã thương mà chữa cho mười người bệnh được khỏi. Thật là lạ lùng và vui sướng cho họ biết bao. Vì chỉ có quyền năng và tình thương của một vị Thiên Chúa mới làm cho họ được như vậy. Vậy mà chỉ có một người quay trở lại cảm tạ Thiên Chúa, mà người ấy lại là người Samari, người dân ngoại chưa được nhận biết Thiên Chúa. Chín người kia họ vui mừng quá rồi quên hay họ không nhận ra quyền năng Thiên Chúa, hay họ mắc bệnh vô cảm như bao người ngày nay đang mắc phải. Thứ bệnh khồng cần phải quan tâm đến ai, cũng chẳng cần tìm hiểu đến nguyên nhân sâu xa hay hậu quả của một sự việc gì. Hôm nay qua câu hỏi như trách chín người kia:

“Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa?”

Chúa đã dạy mọi người bổn phận phải tạ ơn. Mà ta phải biết ơn, tạ ơn nhiều lắm:


-Nhìn trời đất muôn loài muôn vật tôi phải tạ ơn Thiên Chúa, Đấng đã tạo thành và cho tôi được sống mà hưởng dùng tất cả. Tôi phải biết ơn Cha mẹ là người Chúa đã dùng thay Chúa mà yêu thương sinh thành dưỡng dục tôi tới nay.


-Tôi phải biết ơn Giáo hội Chúa, các đấng bậc xưa nay đã dạy dỗ cho tôi trong Hội thánh Chúa và đang đươc hưởng các ân huệ phần xác, phần hồn.


Tôi phải cảm ơn các anh hùng dân tộc, các nhà khoa học với bao thành tựu, các nhà cầm quyền đã bao đời mưu cầu hạnh phúc cho dân cho nước…

Phải tạ ơn, biết ơn vì việc làm ấy là “chính đáng công bằng… và dù chẳng thêm vinh quang gì cho Chúa” (Lời kinh tiền tụng), nhưng là đem lại niềm vui yêu thương, bình an cho chính tôi, là chân nhận sự bất toàn của mình mà đang còn cần sự nâng đỡ yêu thương của người khác. Khi biết ơn, tạ ơn là tôi đã chân nhận mình đang được ăn trái cây mà tôi không vất vả gieo trồng. Để tôi cũng có thể gắng công gieo trồng cho thế hệ sau những vật chất hay những điều thiện hảo. Đó cũng là cách để tôi tạ ơn những người đã qua đi mà tôi còn nợ ơn họ.


Cách đây mấy chục năm, được nghe mấy người nước ngoài đến làm việc ở miền Bắc nước ta phàn nàn rằng người dân ở đây ít thấy họ nở nụ cười và nói lên lời “cảm ơn”. Phải chăng vì khó khăn, thiếu thốn về vật chất, tinh thần thời ấy mà họ nên như vậy? Còn chúng tôi giờ đây?

Lạy Chúa! Xin luôn ban cho con sinh lực, niềm vui, để con luôn nhận ra những ân huệ con đang nhận được từ Thiên Chúa và từ mọi người hàng ngày. Để con không ngừng tạ ơn mà đem lại cho con niềm vui phúc lộc, nhất là đem lại hạnh phúc đời đời cho con nữa. Amen.

Gs. Ngọc Năng