02 Tháng Bảy 20207:12 CH(Xem: 25)
Tôi có một người cháu trai còn trẻ bị bịnh COVID 19 vì bị lây bịnh của người bạn ở cùng nhà. Cháu bị sốt cao và khó thở. Cháu vào bịnh viện gần 1 tuần lễ để chữa trị. Đến nay cháu đã thử nghiệm và kết quả là đã lành bịnh. Cháu kể: "Sở dĩ tôi được lành bịnh là nhờ bác sĩ chuyền huyết tương của những người đã được chữa lành cho tôi đến ba lần.
02 Tháng Bảy 20206:32 CH(Xem: 27)
Ngày nhỏ tôi đọc một câu chuyện cổ tích như sau: Một cô công chúa nói với vua cha rằng: "Thưa Phụ Hoàng, con thích có một chuỗi dây chuyền làm bằng bong bóng nước có 7 mầu sắc rực rỡ. Xin Phụ Hoàng ra lệnh cho người ta làm cho con cái chuỗi ấy để con đeo cho xứng với sắc đẹp của con. " Vua Cha biết ý thích của con gái là vô lý nhưng ngài vẫn ra lệnh...
30 Tháng Sáu 20208:31 SA(Xem: 42)
Trong cuộc sống, không ai là không trải qua những cơn đau khổ cùng cực. Vì thế tôi vẫn thường đi tìm đọc những bài viết về sự đau khổ để có thêm lòng can đảm đối diện với đau khổ một cách hợp lý hơn. Tìm kỹ hơn trong hạnh các thánh, tôi nhận thấy một điều rõ rệt là: Không có thánh nào mà không chịu nhiều đau khổ.
30 Tháng Sáu 20207:33 SA(Xem: 26)
Tối hôm qua, tôi nhận được một cú phone của người bạn trẻ và cũng là người giúp cho www.memaria.org mua được website để post bài. Vì bài vở của website này rất nhiều, đã post từ năm 1999 đến nay nên cần phải có một dung lượng lớn để chứa bài.
27 Tháng Sáu 20207:50 CH(Xem: 35)
Ngày 25/6/2020 đánh dấu 39 năm ngày mà Đức Mẹ hiện ra tại Medjgorje, nước Bosnia. Chúng tôi đã được đến hành hương nơi này hơn 20 lần, kể từ năm 1999 đến gần đây. Lần cuối mà chúng tôi đến với Mẹ là năm 2017.
26 Tháng Sáu 202012:14 CH(Xem: 60)
Đối với tôi, ngôi nhà là một cái gì rất quan trọng, thiêng liêng và linh thánh, giống như là một gia đình quan trọng đối với con người. Lúc nhỏ, tôi luôn vẽ về cái nhà, về gia đình, về mặt trời, về hoa lá. Lớn hơn một chút, tôi thích bài hát:
25 Tháng Sáu 20208:03 SA(Xem: 51)
Gia đình tôi có 4 chị em nhưng hai người em trai của tôi ở hai tiểu bang xa, chỉ có hai chị em tôi là ở gần nhau tại California. Khi mẹ tôi còn sống thì hầu như tuần nào đại gia đình cũng sum họp vì bà mẹ luôn là nơi quy tụ con cháu. Khi bà mất rồi thì các con cháu ít gặp nhau hơn. Tuy nhiên vì nhà chúng tôi có đông người nên dường như tháng nào cũng có sinh nhật...
24 Tháng Sáu 20205:58 CH(Xem: 52)
Tràng hạt Mân Côi là một người bạn đồng hành ngày đêm của tôi. Tôi nghiệm ra rằng: Khi gặp sự gì khó khăn thì mình chỉ cần nắm chặt chuỗi tràng hạt và lần chuỗi là sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua hết mọi sự dữ.
22 Tháng Sáu 20208:07 SA(Xem: 77)
Chúng ta cầu nguyện là để xin Chúa bảo vệ và giải thoát ta khoải tay kẻ dữ. Chúng ta rất cẩn phải cầu nguyện và xin ơn lành. Vì sự an toàn của ta mà ta cần cầu nguyện. Khi cầu nguyện ta c ó niềm hy vọng và không còn sợ hiểm nguy. Đa số người trên thế giới không nghe nói đến St. Vincenza Pasini, nhưng bà là vợ của một nông dân...
21 Tháng Sáu 20206:14 SA(Xem: 72)
Biến cố chính trị lớn nhất trong đời tôi là biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày hôm ấy đến với gia đình tôi cũng có nghĩa là mọi sự thay đổi tận cùng. Hai vợ chồng thất nghiệp. Vì không biết sống bằng cách nào nên cả hai hoang mang tột độ. Chúng tôi bắt đầu cãi cọ và đổ lối cho nhau. Chồng tôi bảo:

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY Thứ Sáu Tuần XXX Thường Niên Giỗ anh chị em trong Dòng Giảng Thuyết

08 Tháng Mười Một 20199:15 CH(Xem: 187)

DM19LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY
Thứ Sáu Tuần XXX Thường Niên
Giỗ anh chị em trong Dòng Giảng Thuyết

Dòng chúng ta là một đoàn dân gồm những người đã chịu phép Rửa, dấn thân trong việc tông đồ, chúng ta đang tiến về với Chúa. Hôm qua chúng ta đã được vẻ vang mừng kính các anh chị em đang chung hưởng trọn vẹn vinh quang của Chúa Kitô, và đang vui mừng trên trời. Ngày lễ hôm nay, Dòng tưởng niệm những anh chị em đã ly trần, đã đi trước chúng ta với ấn tín đức tin, để cầu nguyện cho họ trong ngày lễ giỗ chung này.

SỐNG LỜI CHÚA

Bài đọc (năm lẻ) : Rm 15,14-21

Thiên Chúa đã cho tôi làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô, để các dân ngoại trở nên lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa.

Lời Chúa trong thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.

Thưa anh em, chính tôi, tôi tin chắc rằng anh em có đầy thiện chí, thừa hiểu biết và có khả năng khuyên bảo nhau. Trong thư này, đôi chỗ tôi đã nói hơi mạnh, chẳng qua là để nhắc lại cho anh em điều anh em đã biết. Tôi viết thế là dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hoá mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa.

Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa. Thật thế, tôi đâu dám nhắc đến chuyện nào khác, ngoài những gì Đức Ki-tô đã dùng tôi mà thực hiện để đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói việc làm, bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần. Như vậy, từ Giê-ru-sa-lem, đi vòng đến tận miền I-ly-ri, tôi đã làm tròn sứ mạng loan báo Tin Mừng Đức Ki-tô. Nhưng tôi chỉ có tham vọng là loan báo Tin Mừng ở những nơi người ta chưa được nghe nói đến danh Đức Ki-tô. Tôi làm thế vì không muốn xây dựng trên nền móng người khác đã đặt. Trái lại, như có lời chép : Những kẻ đã không được loan báo về Người, sẽ thấy, những kẻ đã không được nghe nói về Người, sẽ hiểu.

TIN MỪNG : Lc 16,1-8

Con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. Ông mới gọi anh ta đến mà bảo : ‘Tôi nghe người ta nói gì về anh đó ? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa !’ Người quản gia liền nghĩ bụng : ‘Mình sẽ làm gì đây ? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ !’

“Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất : ‘Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy ?’ Người ấy đáp : ‘Một trăm thùng dầu ô-liu.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.’ Rồi anh ta hỏi người khác : ‘Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy ?’ Người ấy đáp : ‘Một ngàn giạ lúa.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.’

“Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.”

SUY NIỆM-KHÔN NGOAN KHI SỬ DỤNG TIỀN BẠC

Khi nhìn qua tấm kính cửa sổ, chúng ta có thể thấy mọi người đi lại tấp nập ngoài phố. Nhưng khi nhìn qua tấm gương soi, chúng ta chỉ thấy hình ảnh của chính mình ta thôi. Chừng nào lớp bạc mỏng còn bám chặt đằng sau tấm gương, thì khi nhìn vào, chúng ta không còn thấy người nào khác nữa.

Trong Tin Mừng hôm nay, người quản gia được ông chủ khen là khôn ngoan, vì ông không có của cải nhưng biết lợi dụng của cải của chủ để làm lợi cho mình. Ông biết thời hạn làm quản gia của ông sắp hết, nên ông đã mua chuộc bạn hữu, để khi ông hết thời họ đón tiếp ông.

Mỗi chúng ta cũng là quản gia của Chúa, bởi vậy cũng cần biết dùng “của cải” Chúa mà mua lấy bạn hữu. Như thánh Phaolô, người quản gia khôn ngoan, đã dùng ân sủng Thiên Chúa ban để loan báo Tin Mừng. Thánh nhân đã biết dùng ân sủng Chúa ban, và ngài tự hào về điều đó. Những người nhận biết Thiên Chúa thì luôn làm lợi cho Nước Chúa.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sử dụng của cải cách khôn ngoan để được Nước Chúa làm gia nghiệp. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Bắc cầu đối thoại với những người không cùng tôn giáo

Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy mở lòng ra như thánh tông đồ, đối thoại với những người không cùng niềm tin tôn giáo, đừng bao giờ tấn kích nhau.

Dù thời tiết Roma trong những ngày này có mưa giông và thay đổi thất thường, nhưng đã có hơn hơn 20 ngàn tín hữu tham dự buổi yết kiến chung với Đức Thánh Cha Phanxicô vào sáng thứ tư 06/11.

Mở đầu buổi tiếp kiến, cộng đoàn nghe đọc đoạn sách Công vụ tông đồ 17,22-23, thuật lại việc thánh Phaolô đến thành phố Athêna, đứng giữa Hội đồng Arêôpagô và nói cho người dân thành này biết vị thần vô danh họ đang thờ là ai. Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha đã giải thích về cách thánh Phaolô tiếp cận với ngoại giáo bằng cách “bắc những cây cầu”, gặp gỡ và đối thoại. Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy mở lòng ra như thánh tông đồ.

Bắc cầu đối thoại

Đức Thánh Cha mở đầu bài giáo lý bằng việc nhắc lại bối cảnh đưa Phaolô đến thành Athêna và giáo huấn về Chúa Kitô, vị thần vô danh mà người Athêna đang thờ nhưng lại không biết. Đức Thánh Cha nói: Chúng ta hãy tiếp tục “hành trình” của chúng ta với sách Công vụ tông đồ. Sau các thử thách ở Philipphê, Thêxalônica và Bêroia, Phaolô đến Athêna, ngay chính ở trung tâm của Hy Lạp (x. Cv 17,15). Thành phố này, dù đang sống dưới bóng của vinh quang cổ xưa và bất chấp sự sa sút về chính trị, vẫn còn đang gìn giữ sự ưu việt của văn hóa. Tại đây, thánh tông đồ “nổi giận vì thấy thành phố nhan nhản những tượng thần” (Cv 17,16). Tuy nhiên, sự gặp gỡ với tà giáo không khiến Phaolô bỏ chạy, nhưng ngược lại, thúc đẩy ngài bắc một cây cầu đối thoại với nền văn hóa đó.

Nhìn thành phố dân ngoại với ánh mắt đức tin

Đức Thánh Cha giải thích cách làm của Phaolô: Phaolô chọn làm quen với thành phố và như thế bắt đầu đến những nơi và gặp những người quan trọng nhất. Ngài vào hội đường, biểu tượng của đời sống đức tin; ngài đến quảng trường, biểu tượng của đời sống chính trị và văn hóa. Ngài gặp gỡ người Do Thái, các triết gia thuộc các trường phái Khoái Lạc và Khắc Kỷ, và nhiều người khác nữa. Ngài gặp gỡ mọi người chứ không khép kín. Bằng cách đó, Phaolô quan sát nền văn hóa và bầu khí của Athêna “bắt đầu từ một ánh nhìn chiêm niệm” và từ đó khám phá “Thiên Chúa hiện diện trong các ngôi nhà của họ, trên đường phố của họ, tại các quảng trường của họ” (Tông huấn Niềm vui Tin Mừng, 71). Phaolô không nhìn thành phố Athêna và thế giới dân ngoại với sự thù địch nhưng bằng con mắt đức tin. Và điều này khiến chúng ta đặt câu hỏi về cách chúng ta nhìn các thành phố: chúng ta có quan sát chúng với sự thờ ơ không? Với sự khinh khi? Hay với đức tin, nhận ra những con cái Chúa giữa đám đông vô danh?

Đưa sứ điệp đức tin vào văn hóa

Phaolô chọn cái nhìn thúc đẩy ngài mở ra một khoảng cách giữa Tin Mừng và thế giới ngoại giáo. Đức Thánh Cha nhận xét: Ở trung tâm của một trong những tổ chức nổi tiếng nhất của thế giới cổ đại, Arêôpagô, ngài thực hiện một ví dụ phi thường về việc hội nhập văn hóa sứ điệp đức tin: ngài loan báo Chúa Giêsu Kitô cho những người tôn thờ thần tượng, và ngài không làm bằng cách tấn công họ, mà bằng cách trở thành "pontefice, người bắc cầu" (Bài giảng tại nhà nguyện thánh Marta, ngày 08/05/2013).

Thiên Chúa không trốn tránh ai tìm kiếm Người

Bắt đầu từ bàn thờ của thành phố dành cho "một vị thần vô danh" (Cv 17,23) – có một bàn thờ ghi “kính thần vô danh”, không có hình ảnh nào, không có gì, chỉ có dòng chữ viết, bắt đầu từ "lòng sùng đạo" đó để đồng cảm với người nghe, Phaolô tuyên bố rằng Thiên Chúa "sống giữa các công dân" (Niềm vui Tin Mừng, 71) và "không trốn tránh những người tìm kiếm Người bằng trái tim chân thành, mặc dù họ dò dẫm tìm kiếm Người" (sđd.). Đây chính là sự hiện diện mà Phaolô muốn bày tỏ: "Đấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị" (Cv 17,23).

“Đấng chưa biết-nhưng đã biết"

Để nói cho người dân Athêna biết về căn tính của vị thần mà họ thờ lạy, thánh tông đồ bắt đầu từ công trình tạo dựng, nghĩa là từ đức tin trong Kinh Thánh về Thiên Chúa của mặc khải, để đi đến ơn cứu độ và phán xét, nghĩa là đi đến chính sứ điệp Kitô giáo. Ngài tỏ cho thấy sự không cân xứng giữa sự vĩ đại của Đấng Tạo hóa và các đền thờ được con người xây dựng, và giải thích rằng Đấng Tạo hóa luôn tìm cách để mọi người có thể tìm thấy Người. Theo cách này, theo một câu nói rất hay của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, Phaolô "loan báo Đấng mà con người không biết, dù thực ra họ biết: “Đấng chưa biết-nhưng đã biết" (Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, Cuộc gặp gỡ với thế giới văn hóa tại Học viện Bernadino, ngày 12/09/2008). Sau đó, Phaolô mời mọi người vượt qua "thời gian không nhận biết" và quyết định hoán cải vì ngày xét xử sắp xảy đến. Phaolô nói đến kerigma, lời rao giảng tiên khởi, và ám chỉ đến Chúa Kitô, mà không trưng dẫn Người, bằng cách xác định đó là "người mà Thiên Chúa đã chỉ định, để bảo đảm điều ấy với mọi người, Thiên Chúa đã làm cho vị này sống lại từ cõi chết " (Cv 17,31).

Tin Mừng đâm rễ

Lời rao giảng của Phaolô cho đến lúc đó đã làm cho những người đối thoại nín thở để nghe, vì đó là một khám phá lý thú, giờ đây gặp phải tảng đá: cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô như là "sự điên rồ" (1 Cr 1,23) và khơi dậy sự nhạo báng chế giễu. Phaolô sau đó bỏ đi: nỗ lực của ngài tưởng như đã thất bại, nhưng ngược lại, một số người tin lời ngài và mở lòng ra với đức tin. Trong số này có một người đàn ông, Diônixiô, một thành viên của Arêôpagô, và một phụ nữ tên Damaria. Cũng tại Athêna, Tin Mừng đâm rễ và có thể được xướng lên với hai cung giọng: của người nam và người nữ!

Cuối cùng, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu: Chúng ta cũng cầu xin Chúa Thánh Thần dạy chúng ta bắc những cây cầu với nền văn hóa, với những người không có đức tin và với những người có đức tin khác với chúng ta. Luôn luôn xây dựng những cây cầu, luôn luôn mở rộng bàn tay, không có điều gì tấn kích. Chúng ta xin Người ban cho chúng ta khả năng hội nhập văn hóa với sự tế nhị của sứ điệp đức tin, bằng cách nhìn những người chưa biết Chúa Kitô bằng cái nhìn suy chiêm, được hướng dẫn bởi tình yêu có thể đốt nóng ngay cả những trái tim cứng cỏi nhất.

Hồng Thủy - https://www.vaticannews.va