Monday, November 30, 20206:32 PM(View: 15)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Cảm nghiệm của một phụ nữ: Tuần này tôi đang cầu nguyện ráo riết và làm tuần Cửu Nhật để cầu khẩn Chúa và Mẹ Maria về những lời cầu xin khó thực hiện của mình. Đêm hôm qua, tôi có một giấc mộng như sau:
Monday, November 30, 202011:35 AM(View: 21)
Padre Pio nói: "Khi con đang tham dự Thánh Lễ và những nghi thức phụng vụ, Hãy tỏ ra tôn kính khi con đứng lên, quỳ xuống hay ngồi. Hãy làm những việc thờ phượng với lòng kính cẩn, Hãy khiêm nhường trong cái nhìn của con. Đừng quay đầu lại để xem ai đang đến hay đang đi, Hãy kính trọng nơi thánh thiêng.
Monday, November 30, 20206:44 AM(View: 23)
Nguồn: https://thepathlesstaken7.blogspot.com/2020/11/the-abbot-condemned-to-purgatory.html Chúng ta cũng cần cầu nguyện nhiều cho linh hồn của các vị giáo hoàng đã chết. Theo lời kể của St. Lutgarda thì Đức GH Innocent III đã hiện ra với bà tại quê nhà bà là nước Bỉ.
Saturday, November 28, 20209:14 PM(View: 25)
http://memaria.org/default.aspx?LangID=0&tabId=611 Mẹ Maria ở Kibeho đã dạy các thị nhân bài hát sau đây: "Xin Thần Khí của Thiên Chúa thánh hóa đôi bàn tay con! Xin Thần Khí Thiên Chúa thánh hóa đôi môi con! Xin Thần Khí Thiên Chúa thánh hóa đôi tai con! Xin Thần Khi Thiên Chúa chúc phúc cho linh hồn con để con có thể chúc phúc cho những người ở đây...
Saturday, November 28, 20208:52 PM(View: 29)
Trích trong tác phẩm Our Lady of Kibeho Và The Imitation of Christ. Tác giả kể lại: 1. “Chuỗi Mân Côi có một ý nghĩa sâu đậm đối với Đức Mẹ Maria. Mẹ nói rằng Mẹ sẽ dạy cho cô thị nhân Marie-Clare cách cầu nguyện chuỗi Mân Côi đặc biệt." (Theo lời kể của tác giả Ilibagiza trong tác phẩm Our Lady of Kibeho).
Saturday, November 28, 20208:34 PM(View: 24)
Trích trong tác phẩm Our Lady of Kibeho Và The Imitation of Christ. Bắt đầu ngày 28/11/1981, Đức Mẹ Maria bắt đầu hiện ra với các nữ sinh ở một làng Phi Châu xa xôi. Mẹ rất đẹp và Mẹ cho họ thấy thị kiến về những biến cố trong tương lai. Tất cả có 7 thị nhân chính nhưng chỉ có ba thị nhân được giáo hội chấp nhận.
Saturday, November 28, 20205:03 PM(View: 26)
Đêm nay chúng ta bắt đầu Mùa Vọng. Một sự mở đầu cho Năm Phụng Vụ mới. Khi chúng ta chuẩn bị mừng Lễ Giáng Sinh, hãy luôn nhớ đến sự kiện Chúa đến Lần Thứ Hai. Hãy canh tân trái tim và linh hồn với 4 điều kỷ luật này: 1. Thống hối, xa rời tội lỗi trong cuộc đời và trở lại với Chúa. 2. Từ bỏ mọi sự dưới mọi hình thức.
Saturday, November 28, 20202:42 PM(View: 20)
Ngày 27/11/1830 là ngày mà Đức Mẹ Maria hiện ra với Thánh Catherine Laboure tại Paris, thủ đô nước Pháp. Tính đến nay là đúng 190 năm. Trong hơn 20 chuyến hành hương Âu Châu mà tôi tổ chức thì lần nào khi ghé qua Paris, chúng tôi cũng đều đến dự Thánh Lễ tại Nguyện Đường Đức Mẹ Mề Đay Huyền Nhiệm tại số 140 Rue Du Bac, Paris.
Saturday, November 28, 20202:39 PM(View: 26)
Buổi sáng ngày Lễ Tạ Ơn, vợ chồng tôi lái xe đi dự Lễ. Trên đường đi, tôi thấy một ông lão vô gia cư có bộ râu dài, ông ta đang ngồi dựa đầu vào bức tường gần nhà thờ St. Barbara. Bên cạnh ông là mấy cái xe đẩy của các siêu thị chất đầy quần áo và đồ dùng của ông. Trời lạnh ngắt lại thêm cơn gió lạnh buốt thổi đến làm cho mọi người cảm thấy lạnh cả hồn lẫn xác...
Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 37)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...

BUÔNG BỎ

Friday, August 31, 20188:06 PM(View: 1391)
helpBUÔNG BỎ

Ai ơi!  Làm thinh chớ nói nhiều
Để nghe tiếng lòng dâng khúc hát
Để lắng lòng tìm lại chính bản thân
Để biết trân trọng từng hơi thở

Để tâm bén nhạy lòng tỉnh thức
Để sống cho trọn kiếp nhân sinh -Hoa Dại -

Cuộc sống có nhiều khoảng lặng để gọi tên.  Sau những vất vả với cuộc mưu sinh, ta thích lắng lòng theo những dòng suy tưởng.  Một góc NGẪM bình yên, ta muốn tìm về sau những ngày tất bật, để ngẫm về cuộc đời trong kiếp nhân sinh.

Bên ly cà phê tôi cảm nhận được vị lạnh của đá, vị đắng của cà phê.  Tôi ngồi một mình, một mình đối diện với chính mình, ngồi để ngẫm về sự đời.  Ngồi miên man, mân mê ly cà phê, tôi lại nhớ đến câu chuyện mà tôi đã từng được nghe:

Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:

-Thưa thầy, con muốn buông bỏ một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.

Nhà sư đưa cho cô gái một cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị nóng quá, cô buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói:

-Đau rồi tự khắc sẽ buông!

“Đau” trong câu chuyện về cô gái là chỉ những khổ đau, tổn thương, những vấp ngã gây ra cho tâm hồn.  Đôi khi những việc này xảy đến sẽ tạo động lực để người ta buông bỏ đi những điều trĩu nặng lên tinh thần như tham vọng, u sầu, vị kỷ, nóng giận…

Không phải ai cũng đủ dũng cảm, đủ vững vàng để bước qua những nỗi đau.  Nhưng một khi tim đã không thể còn đau thêm nữa, nước mắt đã không thể chảy thêm nữa thì đã đến lúc ta phải học cách buông bỏ chúng để yêu thương lấy chính mình.

Hạnh phúc nào rồi cũng tàn.  Phù phiếm, xa hoa nào rồi cũng tan.  Cảm xúc nào rồi cũng chai sạn.  Có chăng một thứ hư vô nào đó là vĩnh cửu?

Cuộc sống luôn chật vật giữa yêu và buông; bởi có yêu thì mới có buông, có buông mới biết mình có yêu.  Yêu và buông cứ như hai sợi dây vô hình đan vào nhau, thắt lại tạo một mớ bòng bong để con người ta ngụp lặn trong đó không biết lối ra.  Người ta thích nắm hơn buông, mặc dù trên nguyên tắc buông dễ hơn nắm.  Những ai biết buông - hoặc biết cách nắm như thế nào cho đúng cách - sẽ không phải chìm trong đau khổ.  Nắm đúng cách chính là sự tinh tế của kiếp nhân sinh.  Buông đúng lúc, nắm đúng cách ta mới mới có được sự quân bình, an lạc.  Nói thì dễ, nhưng thực hành mới khó làm sao!  Mà khó nhất chính là làm sao buông được để rảnh tay mà nắm đúng!

Một thầy giáo hỏi học sinh: “Giả dụ các em nhóm bếp để đun một nồi nước nhưng khi mới đun được một nửa thì củi đã sắp hết.  Lúc đó, các em sẽ làm thế nào?”  Có em nói sẽ sang hàng xóm xin ít củi, có em trả lời sẽ ra ngoài mua thêm.  Thầy giáo nghe vậy, liền nói: “Sao không ai nghĩ đến chuyện đổ bớt nước trong nồi đi nhỉ?”

Tương tự như vậy, mọi chuyện trên đời này có được ắt có mất, chứ không thể lúc nào cũng suông sẻ, viên mãn được.  Đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải chấp nhận đánh đổi để đạt được mục đích của mình.

Với nhịp sống hối hả này, tôi và bạn đã quá mệt mỏi.  Lúc này, ta cần làm không phải là gồng mình lên gắng gượng mà là thả lỏng bản thân, cho phép mình được thư giãn.  Khi cảm thấy đã nghỉ ngơi đủ thì mới nên tiếp tục làm những việc còn đang dang dở, kết quả sẽ có thể tốt đến không ngờ..  Ngược lại, nỗ lực một cách cố chấp thì sẽ chỉ càng làm hỏng việc mà thôi.

Tôi nhận ra một điều: Tôi được sinh ra không phải để sống cho quá khứ hay sống cho tương lai mà sống cho hiện tại này, như vậy là quá đủ rồi.  Có lẽ tôi chưa đủ kiến thức để hiểu, chưa đủ lớn để nhận thức được nhiều vấn đề nan giải nhưng có một điều đơn giản “Sống là để học cách yêu thương, biết che lấp nỗi đau, nỗi buồn và tự tìm cho mình một niềm vui trong cuộc sống này.”  Như Oprah Winfrey đã từng nói: “Hít thở.  Bước tiếp.  Và nhắc nhở bản thân rằng giây phút này là của riêng bạn.”

Một đời người trong cõi nhân sinh!
Cát bụi trở về cát bụi…còn lại gì?

Giuse Phạm Minh Thành, mf