Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 15)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 53)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 40)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 38)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 57)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 58)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 55)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 49)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 60)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 49)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

5 lý do nên ở lại đến hết Thánh lễ

Friday, August 17, 20185:54 AM(View: 691)
thanhthe15 lý do nên ở lại đến hết Thánh lễ

Hầu hết chúng ta có thể làm việc này ít nhất một hay hai lần.

Chúng ta thường cắm đầu đi thẳng một mạch ra ngoài ngay sau Rước Lễ vì chúng ta có việc quan trọng phải làm..

Chúng ta hy vọng linh mục và bạn bè không ai chú ý. Và có thể là những người đó không để ý thật. Nhưng chắc chắn có một Người để ý.

Là một nữ tu và phải thường xuyên di chuyển đến nhiều nơi khác nhau, tôi thấy thực sự ngạc nhiên trước những khác biệt rõ rệt giữa những giáo xứ này với những giáo xứ khác. Tôi đến từ Oklahoma và hiếm khi thấy mọi người rời Thánh Lễ về sớm. Tôi có thời kỳ sống ở California, và tại giáo xứ nơi tôi ở, người ta hay đi lễ muộn và đôi khi lại về sớm. Bây giờ tôi đang ở vùng Đông Bắc và rất ngạc nhiên khi thấy rất nhiều người rời Thánh Lễ về sớm. Nhưng cái này cũng tùy mỗi giáo xứ. Đây là một hiện tượng cũng thú vị. Một vài người lẻ tẻ không làm tôi quan tâm. Nhưng khi cả nửa số người tham dự Thánh Lễ biến mất ra bãi đậu xe trước bài hát kết lễ, nó làm tim tôi trĩu buồn.

Nhiều lúc tôi muốn chạy đuổi theo bắt tay những người tôi thấy ngay sau Rước lễ sải bước dứt khoát ra khỏi nhà thờ, và nói với họ rằng, “Anh/Chị đang có Giê-su trong lòng! Hãy nán lại thêm một lát để tâm sự với Người, tạ ơn Người, và yêu mến Người!”

Các bạn có muốn một vài động lực để tham dự trọn vẹn Thánh Lễ không? Bạn biết có người nào đang cần động lực như vậy không?

Dưới đây là một số lý do để tôi ở lại tham dự đến hết Thánh Lễ (bỏ qua vấn đề tôi là một nữ tu, và một điều đáng hổ thẹn cho tôi nếu tôi bỏ chạy ra khỏi nhà thờ ngay sau Rước Lễ mỗi Chúa nhật):

1. Rước Lễ là một sự Kết Hiệp

Khi chúng ta rước lễ, chúng ta đón nhận chính Giê- su trong lòng. Khi chúng ta ăn xong rồi bỏ chạy cũng giống như việc đến thăm một người bạn và ngay khi người bạn đó ngồi xuống để chuyện trò với mình thì mình lại nhảy dựng lên và chạy vọt ra ngoài la to lên, “Rất vui được có thời gian với bạn. Hẹn gặp bạn tuần sau!” Rước Thánh Thể là sự Kết Hiệp với Đức Ki-tô là Đấng Cứu độ của chúng ta. Để có thể kết hiệp, chúng ta phải thực sự biết tận hưởng được giây phút đặc biệt này với Người và dành ít phút cho Người.

2. Thật không đẹp khi thể hiện sự khiếm nhã

Trước mỗi Thánh Lễ trong nhà dòng, chúng tôi có nửa giờ thinh lặng chiêm niệm về Tin Mừng. Thỉnh thoảng tôi bị trễ. Tôi vội vã bước vào đầu cúi gằm xuống, rất ngượng ngập cảm thấy mọi người có thể biết được mình đã ngủ nướng. Cho đến gần đây tôi mới nhận ra rằng việc đúng giờ không phải chỉ để tránh sự ngượng ngùng trước mọi người nhưng vì tôi chuẩn bị đến gặp gỡ Giê-su. Tại sao chúng ta lại thường quan tâm đến thái độ phản ứng của người khác hơn là chính chúng ta với Chúa Giê-su? Chắc chúng ta nghĩ Tôi phải chạy vì tôi có quá nhiều việc phải làm, thứ này thứ kia đang chờ tôi! Nhưng tại sao chúng ta lại quá dễ dàng rời đi sớm khi chính Đấng Tạo Dựng Vũ Trụ đang mong chờ gặp gỡ chúng ta?

3. Thánh Lễ không phải là một Hoạt động trên danh mục công việc

Khi chúng ta nhìn thấy ai đó chạy vội ra khỏi Thánh lễ, cảm giác như là họ đang kết thúc một hoạt động trong danh mục công việc của họ và muốn làm cho xong càng sớm càng tốt. Đời sống người Ki-tô hữu không phải là một danh mục công việc. Đó là một lời mời gọi xây dựng mối tương quan với Thiên Chúa. Nếu chúng ta đi tham dự Thánh Lễ với ý nghĩa làm tròn bổn phận, dĩ nhiên chúng ta có thể thoát khỏi tội chết đời đời, nhưng nếu chỉ đơn thuần vớt vát thoát khỏi án phạt đời đời thì đâu còn là tiếng gọi của đời sống tâm hồn của chúng ta. Chúng ta được kêu mời nhiều hơn thế nữa. Chúng ta được kêu mời để kết hiệp, để nên thánh, để hoán cải.

4. Lời Ban phép lành cuối lễ rất quan trọng

Vào ngày Lên Đền Thánh, Zacaria, cha của Thánh Gio-an Tẩy Giả, đã có vinh dự được tiến vào đền thánh ngay trong ngày thiên thần báo cho ông biết ông và vợ ông sẽ có một đứa con trai. Mọi người háo hức chờ đợi bên ngoài để ông chúc lành cho họ sau khi dâng hương. Khi Zacaria ra ngoài và bị câm vì không tin lời của thiên thần, sự thiếu vắng một lời chúc lành cho thấy rõ nét việc mất ơn phúc và bi kịch khi ông bị mất tiếng nói. Tôi chắc chắn người ta ra về cảm thấy bực bội. Lời chúc lành rất quý giá. Khi linh mục, qua sự tận hiến được đại diện Đức Ki-tô ban phép lành cuối lễ là chúng ta được chúc lành bởi chính Thiên Chúa. Nếu Chúa Giê-su đang đứng ở đó sẵn sàng ban ơn lành cho chúng ta trước khi chúng ta ra về hòa mình vào với dòng chảy cuộc sống bình thường, các bạn có sẵn sàng chờ đợi không?

5. Bạn sẽ nhận THÊM NHIỀU ân sủng

Theo “hoa trái của bí tích … tùy thuộc vào tình trạng tham dự của người nhận lãnh” (CCC 1128). Có một sức mạnh bên trong và của chính các bí tích, nhưng có bao nhiêu phần của sức mạnh đó thấm nhập vào tâm hồn của chúng ta và hoạt động thể hiện ra bên ngoài đời sống còn tùy thuộc vào tình trạng của chúng ta. Nếu chúng ta vội vã rời khỏi Thánh Lễ ngay sau rước, những cơ hội cho tình trạng của chúng ta được xem như thiếu ý thức tôn kính trước sự kiện trọng đại là chúng ta đang mang trong mình thân thể, máu, tâm hồn và thần lực của chính Thiên Chúa. Đó là một trách nhiệm quan trọng. Nhưng việc đó xứng đáng được chúng ta giữ mình trong tình trạng tôn kính tuyệt đối, bởi vì tất cả chúng ta đều cần tất cả những ân sủng mà chúng ta có thể nhận được.

SR. THERESA ALETHEIA NOBLE
aleteia.org
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN