Tuesday, July 27, 202110:01 AM(View: 11)
Đối với những ai chưa đọc bài của tôi thì tôi xin kể lại: Sau khi dự đám cưới của cháu ruột tôi ngày 19/6/2021 thì 16 người trong gia đình tôi bị bịnh COVID 19. Gia đình tôi đều được chích ngừa. Có 3 người nằm bịnh viện vì không thở được.
Sunday, July 25, 20219:36 PM(View: 22)
Sau hơn một tháng trời lao đao vì cả đại gia đình tôi bị COVID 19, hôm nay là ngày vui nhất của vợ chồng tôi. Sau Thánh Lễ Chúa Nhật, tôi đánh bạo xin cha chủ tế ban cho vợ chồng tôi một đặc ân là được lãnh nhận Bí Tích Hoà Giải và Xức Dầu Thánh vì đầu tháng 7 vừa rồi, chúng tôi bị bịnh nên không được xức dầu Thánh vào mỗi Thứ Sáu Đầu Tháng.
Sunday, July 25, 20219:13 PM(View: 17)
Những lá thư này là của chị Thuận Hà gửi cho cha linh hướng, chúng tôi thấy có những điều hữu ích, nên với sự đồng ý của chị, chúng tôi đem chia sẻ với quý vị và các bạn. Chị Thuận Hà đi hành hương cùng với một người bạn và cô Su là cô em dâu ở Medjugorje. BÀI THƠ DÂNG MẸ: Vượt ngàn trùng con về đây thăm Mẹ, Lướt bóng mây con tràn đầy hy vọng.
Sunday, July 25, 20219:06 PM(View: 24)
Washington, ngày...năm 2007 Có một trường hợp khá lý thú, đó là chặng đàng Thánh Giá thứ 4, Mẹ gặp Chúa Giêsu vác thánh giá, cũng là nơi Mẹ hiện ra với Ivan, vì bạn của Ivan bị tai nạn xe hơi, lúc đó anh đang ngắm Đàng Thánh Giá nhưng rất buồn thì ở chặng này Đức Mẹ đã hiện ra để an ủi anh. Sau đó bạn của anh đã được chữa lành.
Sunday, July 25, 20219:01 PM(View: 17)
Washington, ngày...năm 2007 Cha quí mến, ... Một hôm sau lễ ra, con và Su sau gặp một thày chủng sinh người VN đang theo học bên Rôma dòng Phan Sinh, hình như thày đang học Triết thì phải. Đất lạ quê người mà gặp người đồng hương thì mừng lắm...
Sunday, July 25, 20213:07 PM(View: 15)
Washington ngày… Kính thăm cha, Con vẫn chưa ra khỏi vùng trời Mễdu và cũng chẳng muốn ra khỏi nơi đó. Bao lần đi là bấy nhiêu lần nhớ, bấy nhiêu kỷ niệm, bấy nhiêu hồng ân. Con vẫn nhớ khung trời đó quay quắt, chỉ muốn trở lại bên đó thôi. Khi đặt chân tới đó vui bao nhiêu thì khi về buồn bấy nhiêu, đau bấy nhiêu.
Sunday, July 25, 20212:54 PM(View: 16)
“Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh, con nhờ Mẹ, với Mẹ, trong Mẹ xin dâng lên Chúa lời ngợi khen, chúc tụng, tạ ơn Chúa đến muôn đời vì muôn hồng ân Chúa đổ xuống trên đời con." “Mẹ ơi con đã về đây “Xa xôi ngàn dặm về đây gặp Người “Đường dài thăm thẳm từng giây “Con mong gặp Mẹ giải khuây nỗi lòng” Santa Ana, ngày 21/7, 2007...
Thursday, July 22, 20216:05 PM(View: 52)
Có những điều mà trước đây tôi cảm thấy đó là điều tự nhiên, không có gì quan trọng thì bây giờ tôi lại thấy quý giá vô cùng, chẳng hạn như những trận mưa lớn. Tôi lớn lên ở Huế. Vào mùa Đông lạnh giá, trời cứ mưa rả rích hàng tháng trời. Mưa phùn cùng với khi trời giá lạnh và rét căm căm. Những cụ già cứ ôm theo người một cái lồng ấp gồm một cái thau nhỏ có mấy cục than hồng...
Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 95)
Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng! Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon.
Monday, July 19, 20219:23 PM(View: 59)
Nếu quý vị muốn đọc đủ gần 5000 cảm nghiệm vinh danh Chúa thì xin mời vào thăm các trang nhà: www.memaria.org, www.memaria.net, hay www.hddaminhthanhlinh.net. 1. Tôi có một người quen, ông đã từng đi hành hương với nhóm của chúng tôi. Lúc ấy, ông cũng đã 75 tuổi. Ông ở một mình trong khu Mobile Home. Trong túi áo ông luôn có đầy giấy tờ quan trọng,

Con NỢ Mẹ Một Lời xin lỗi

Wednesday, February 14, 20189:33 PM(View: 1219)
mecon10Con NỢ Mẹ Một Lời xin lỗi

Trong một lần chúc thọ tôi nghe một người con nói với mẹ như thế này:

Mẹ à, chỉ có mẹ là người duy nhất trên cuộc sống này:

-  Cho con hơi ấm

-  Cho con ăn mặc

-  Cho con học hành

-  Cho con biết được tình yêu là gì?

-  Cho con biết về cuộc sống này

-  Cho con tất cả

-  Công lao to lớn ấy, mẹ cũng không lấy đi của con thứ gì, con biết ơn và thương mẹ nhiều lắm.

Thế nhưng trong dòng đời chúng ta cũng gặp không ít người đã quên điều đó, đã cố tình quên tình mẹ. Đã sống như thể chưa có mẹ. Để rồi đến khi yêu ta không còn thì hối hận cũng muộn.

Có một cô gái đã nấc nghẹn khi nói trước quan tài của mẹ rằng: "Mẹ ơi...Tha lỗi cho đứa con bất hiếu này... Đời này con nợ mẹ một lời xin lỗi!"

Cô kể rằng: Ba mất khi còn rất nhỏ, chỉ còn hai mẹ con sống đùm bọc với nhau. Nhưng tôi lại luôn mặc cảm về sự nghèo khó của mẹ, tôi luôn giữ khoảng cách với mẹ. Tôi thấy mặc cảm và càng căm ghét bà không giầu có như cha mẹ mấy đứa bạn. Thật sự tôi rất ghét bà, một người mẹ nghèo nàn!

Có một lần khi đang cùng đám bạn đi dạo sau buổi tan học thì tôi gặp bà đang nhặt vỏ chai bên lề đường, tôi giả vờ cúi gầm mặt xuống và như không nhìn thấy bà. Bất chợt, mấy đứa bạn bỗng lên tiếng hỏi tôi đó có phải mẹ tôi không, tôi đứng trước mặt mẹ và nói một cách lạnh lùng rằng đó không phải mẹ tôi. Lúc đó, tôi thấy nước mắt bà lăn dài trên má, bà lấy vội bàn tay còn nhiều đất cát lau lau nơi khóe mắt, bà nói với đám bạn tôi rằng họ đã nhìn nhầm rồi vội vã quay đi. Còn đám bạn tôi thì mỉm cười mãn nguyện.

Lên Sài Gòn tôi sung sướng vì chả ai thèm để ý tôi đến từ đâu, gia thế như sao mà chỉ biết là tôi giỏi như thế nào. Tôi bỏ mặc mẹ mặc dù mỗi tháng mẹ vẫn đều đặn gửi tiền lên, vậy mà tôi vẫn nỡ tiêu xài đến số tiền mồ hôi nước mắt đó của mẹ. Tôi chẳng thèm gọi điện hay về thăm mẹ. Hai năm sau tôi lập gia đình với người giầu có, nhưng không dám cho bà biết.

Vì thương hại bà, lâu lâu tôi cũng gửi cho bà ít tiền xài cho xong bổn phận. Và tôi cứ vui với gia thế giầu có của mình. Rồi một hôm tôi nhận được cuộc điện thoại của hàng xóm báo tin mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn. Tôi thu xếp về làm đám ma cho bà một cách bình thản. Cho tới khi người ta đưa cho tôi một hộp đựng tiền , tôi mở ra trong đó có một lá thư bà viết:

“Cám ơn con đã gửi tiền cho mẹ. Tiền nhiều quá Mẹ không xài tới. Mẹ vẫn để dành lại cho con để sau ốm đau có tiền mua thuốc. Mẹ chỉ mong con về với mẹ mà thôi. Mỗi lần trong xóm có tiếng honda là mẹ lại chạy vội ra xem có phải là con về không? Nhưng tuyệt nhiên là không? Mẹ rất nhớ con.

Người phụ nữ đã có mọi sự ấy đã nấc lên từng tiếng nghẹn ngào:

 "Mẹ ơi...Tha lỗi cho đứa con bất hiếu này mẹ nhé...Đời này con nợ mẹ một lời xin lỗi!"

Có lẽ giọt nước mắt này không còn ý nghĩa với mẹ nữa. Một người mẹ hy sinh tất cả vì con nhưng rồi lại chết trong cô đơn, nhớ nhung, thì hối hận cũng muộn màng. Quý vị có biết mỗi ngày có hơn 300 người ra đi vì tai nạn. Người thân ta có thể ra đi bất cứ lúc nào, tại sao chúng ta không dám nói lời xin lỗi với bố mẹ. Thưa bởi vì tính tự cao tự đại, coi mình tài giỏi hơn bố mẹ nên xem thường bố mẹ. Rồi cho tới khi đứng trước quan tài khóc lóc thì đã muộn rồi. Nhìn lại những ngày tháng qua, chúng ta đã làm được gì cho những người cha, người mẹ sẵn lòng hy sinh cho chúng ta, hay chỉ là những thói ngông cuồng, coi trời bằng vung, xem thường cha mẹ để rồi mai này khi cha mẹ đã chết mới ân hận thì đã quá muộn màng.

Hôm nay ngày Mồng Hai Tết là ngày báo hiếu ông bà cha mẹ. Những người con ở đây có nghĩ rằng mình còn nợ cha mẹ một  lần xin lỗi không? Nhưng dường như khi còn sống bên cha mẹ ta ít có nghĩ cho cha mẹ, chỉ nghĩ về mình và đòi hỏi cha mẹ đủ điều. Cho tới khi phải đứng trước mộ phần của cha mẹ chúng ta mới thấy mình còn thiếu họ một lời xin lỗi ?

Cũng có một câu chuyện khác kể rằng:

Khi James còn là một sinh viên, trong một lần đến cửa hàng trưng bày ô tô, anh trông thấy một mẫu ô tô thể thao mới ra mắt. Anh năn nỉ bố mình: “Bố có thể tặng con chiếc xe đó khi con tốt nghiệp được không? Đó là mong ước duy nhất của con bây giờ đấy”. Ông mỉm cười không nói gì.

Ngày lễ tốt nghiệp đến, và bố của James gọi anh vào phòng làm việc của ông, vui vẻ nói: “Bố rất tự hào về con, con trai, con đã làm rất tốt! Đây là món quà bố mẹ tặng con nhân dịp này, bố mẹ yêu con rất nhiều”. Nói rồi, ông đưa James một hộp quà được gói rất cẩn thận và đẹp đẽ. James có chút thất vọng vì đó không phải là chiếc ô tô như anh mong đợi mà chỉ là một cuốn Kinh Thánh được bọc bằng da.

Anh giận giữ hét lên: “Bố giàu có như thế nhưng tất cả những gì bố có thể tặng con chỉ là cuốn Kinh Thánh này thôi sao. Trong cơn giận dữ không thể kiểm soát, anh bỏ đi khỏi nhà.

Thời gian trôi qua, nay James đã trở thành một thương nhân thành đạt. Anh có một cuộc hôn nhân hạnh phúc cùng người vợ xinh đẹp và hai đứa con kháu khỉnh. Anh và gia đình sống cuộc sống êm đềm trong căn nhà khang trang, lộng lẫy. Cho đến một ngày, James nhận được tin báo cha mình đã qua đời. Luật sự gọi và nói với anh rằng cha anh đã viết di chúc để lại toàn bộ tài sản của ông cho anh. Anh vội chạy về trong tâm trạng tiếc nuối, cái mà anh đau lòng là chưa hòa giải được với bố anh. Anh chưa dám nói một lời xin lỗi với bố, hay có thể nói anh vẫn còn giận vì bố quá hà khắc với mình.

Khi về tới làng anh cố gắng chạy thật nhanh để vào nhà, con tim của anh nó đập loạn nhịp hơn nữa, nhưng anh vẫn cố gắng thật nhanh để bước vào nhà. Khi bước vào nhà thấy bố nằm bất động anh mới thấy sao mình có lỗi với bố quá, đâu chỉ vì một món quà bố không cho mà quên đi cả một đời chăm sóc anh. Tay run run anh thắp nén nhang với lời xin lỗi người cha già đáng yêu. Rồi anh bước vào phòng của anh năm xưa vẫn mới, vì mẹ anh vẫn lau dọn, trên bàn viết anh thấy cuốn Kinh Thánh – món quà của bố tặng anh vào ngày tốt nghiệp vẫn còn rất mới. Cầm quyển sách lên. Đột nhiên, một vật nhỏ rơi ra từ cuốn sách… Anh cúi xuống nhặt thì phát hiện đó chính là chìa khóa của chiếc ô tô mà anh từng ao ước, cùng với một tờ giấy, trên đó có ghi đúng ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ: “Đã thanh toán 200 ngàn USD”.

Anh bật khóc nức nở, sau bao nhiêu năm tháng, anh mới hiểu ra mọi chuyện… nhưng mọi thứ đã quá muộn màng, người cha yêu quý của anh giờ đã ra đi mãi mãi… Chỉ vì cái tôi và sự ích kỷ của mình, anh đã đánh mất điều quý giá, chân thành nhất trong cuộc sống…

Cuộc sống hối hả cuốn chúng ta đi mất, làm chúng ta mờ mắt trước những giá trị vật chất mà quên không dành thời gian cho gia đình và bạn bè xung quanh. Đôi khi, ta có thể dành cả ngày cho công việc, cho những mối quan hệ xã hội bên ngoài mà lại tiếc chút thời gian bên cạnh những con người xứng đáng được quan tâm ấy. Khi nghe xong hai câu chuyện này, mong rằng mọi người có thể nhận ra những giá trị đích thực trong cuộc sống. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, bạn không thể biết được mình còn có bao nhiêu thời gian bên cạnh những người mà mình yêu thương. Vì vậy, hãy ở bên chăm sóc họ khi có thể, trân trọng từng giây từng phút khi sống cùng họ, và trao đi những lời yêu thương để họ biết họ quan trọng đối với bạn thế nào…

Hôm nay nhân ngày báo hiếu chúng ta hay quây quần bên người thân của mình. Hãy nói lời xin lỗi vì cả năm đã thiếu quan tâm nhau, vì một năm qua cũng có những lời nói, suy nghĩ làm đau lòng người thân.

Trong đạo Công Giáo thì liền sau bổn phận với Chúa là giới răn thứ Tư Thảo kính cha mẹ. Mặc nhiên Thiên Chúa muốn con cái phải vâng lời cha mẹ, phải chăm sóc khi cha mẹ già, phải cầu nguyện khi các ngài qua đời.

Chính Chúa Giê-su khi vào trần gian Ngài cũng sinh ra trong một gia đình có cha có mẹ. Ngài hằng luôn sống vâng lời cha mẹ để càng lớn càng vâng lời cha mẹ. Ngài phụng dưỡng cha mẹ khi cùng cha làm nghề thợ mộc. Ngài chăm sóc mẹ già và luôn để mẹ đồng hành trong bước đường rao giảng. Và khi kết thúc cuộc sống dương gian Ngài đã ủy thác cho môn đồ Gioan chăm sóc mẹ mình.

Đạo hiếu là đạo Trời. Đạo làm con phải hiếu với cha mẹ để chúng ta không có lỗi với Trời và với mẹ cha. Thế nên:

Đạo làm con chớ hững-hờ:

Phải đem chữ hiếu mà thờ từ-nghiêm.

Cầu chúc cho các gia đình ngày tết sum họp tràn đầy niềm vui hạnh phúc bên gia đình.

Lm Jos Tạ duy Tuyền