Monday, February 16, 202612:55 PM(View: 20)
Sáng nay, 16/2/2026 và cũng là ngày 30 Tết Âm Lịch thì trời Nam California bỗng trở mưa và khí trời lạnh cóng. Vì trời mưa nên mọi hoạt động ngoài trời như dừng lại.
Monday, February 16, 202611:46 AM(View: 17)
Lạy Chúa Thánh Thần, Đấng thấu suốt tận đáy lòng con và biết mọi ngóc ngách trong tâm hồn con, con cầu xin Ngài soi sang những điều con đã giấu kín ngay cả với chính mình. Xin nhắc lại cho con những tội lỗi con đã quên. Xin nhắc lại cho lương tâm con những thất bại con đã biện minh. Xin nhắc lại cho con những khoảnh khắc con chọn sự thoải mái thay vì lòng bác ái, im lặng thay
Monday, February 16, 202611:41 AM(View: 15)
Bây giờ tôi biết một số người trong các bạn đang nghĩ gì. Các bạn đang nghĩ;
Monday, February 16, 202611:37 AM(View: 16)
Trường hợp thứ ba có lẽ là trường hợp đáng lo ngại nhất vì nó liên quan đến một tội lỗi mà hầu hết mọi người thậm chí không nhận ra đó là tội lỗi. Chuyện xảy ra vào năm 1955. Một người đàn ông tên Antonio, một luật sư đến từ Rome, đã đến gặp Cha Pio để xưng tội theo cách mà ông ta mong đợi. Antonio 60 tuổi, một người đàn ông có học thức và hiểu biết sâu sắc, một người đã ...
Sunday, February 15, 20269:40 PM(View: 22)
Một tội lỗi được tha thứ là tội lỗi đã được mang đến phòng xưng tội, được nói ra, được ăn năn hối lỗi và được tha thứ bởi một linh mục hành động nhân danh Chúa Kitô. Một tội lỗi được tha thứ đã biến mất, được xóa sạch như thể nó chưa từng xảy ra. Nhưng một tội lỗi bị lãng quên là một tội lỗi vẫn tồn tại trong tâm hồn bạn, vẫn mang đầy đủ sức nặng của nó, vẫn giữ nguyên hậu quả...
Sunday, February 15, 20269:37 PM(View: 21)
Cha Pio cảnh báo từng người quỳ gối trước ngài về một điều quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Không phải ngoại tình, không phải giết người, thậm chí không phải phạm thượng.
Sunday, February 15, 20261:11 PM(View: 44)
Sóng Biển xin đăng bài hay mới đọc xong thấy khiếp sợ thật. Nội dung (ở phần dưới) chỉ rõ cho thấy: Tội thiếu xót quên xưng giống như mắt xích mỗi ngày chồng chất dài thêm ra và nặng thêm lên theo năm tháng sống trên đời, rồi cột chặt chúng ta lại nơi thanh luyện theo thời gian cho tới tận thế để cân xứng với tội quên xưng hay quên chưa ăn năn xét mình kỹ để xưng tội "các...
Sunday, February 15, 20261:02 PM(View: 48)
Kinh Mân Côi: Điều Kiện Đền Bù Thật Dễ Để Cứu Linh Hồn Đáng Lẽ Phải "Ở Thanh Luyện Ngục cho Đến Tận Thế" Trong cuốn “Jacinta of Fatima” của cha Fernando Leite, S.J. (Jacinta de Fátima - Fernando Leite, pag. 78: Sobre Amelia), có diễn giải sơ qua một chút về trường hợp của cô Amelia ở Fatima, được Đức Mẹ tiết lộ cho biết phải chịu...
Sunday, February 15, 202612:42 PM(View: 54)
Mỗi năm khi gần đến Tết Nguyên Đán thì lòng tôi lại rộn rã nhớ về những kỷ niệm của ngày Tết tại quê nhà, nhớ mẹ hiền nay đã ra đi, nhớ gia đình của thời thơ ấu, dù nghèo mà an vui và hạnh phúc.
Sunday, February 15, 202611:58 AM(View: 58)
Rồi cơn đại dịch đến làm cho đất nước Bồ Đào Nha bị quét sạch. Thị nhân Francisco chết trước. Cô bé Jacinta đã nhìn thấy anh mình chịu đau khổ nên cô hiến dâng sự đau khổ của mình để cầu cho những người có tội.

CÁI CHẾT CỦA MỘT NGƯỜI MẸ

Monday, June 30, 20258:38 PM(View: 230)

mecon00CÁI CHẾT CỦA MỘT NGƯỜI MẸ

Cái chết của một người mẹ không chỉ là một mất mát...Đó là một vết nứt. Một “trước” và một “sau”.

Nó không giống với bất kỳ nỗi đau nào khác. Ngay cả khi mất đi tình yêu lớn nhất đời mình cũng không giống.


Bởi khi mẹ qua đời…Mẹ là người phụ nữ từng mang ta trong bụng rời xa, là người đã trao cho ta sự sống ra đi, và cùng với bà.


Một phần của chính ta cũng lặng lẽ tan biến. Thịt của ta là thịt của bà. Máu của ta là máu của bà. Thân thể ta là sự tiếp nối của thân thể bà.


Khi bà rời đi, thứ đứt lìa không phải là dây rốn mà là gốc rễ.


Là cái chết gõ cửa thật khẽ… như một lời thì thầm của điều không thể tránh. Và lúc đó…


Tôi đã muốn ngưng lại khoảnh khắc ấy. Tôi đã muốn níu giữ hơi thở cuối cùng của bà, chỉ thêm vài giờ thôi…


Để trì hoãn điều không thể tránh, tôi thức trắng đêm. Và để không ngủ quên, tôi đã giữ cho bà cũng thức cùng tôi.


Tôi nói. Tôi kể cho bà nghe tất cả những điều trước giờ chưa từng dám nói. Tôi nói về những nỗi sợ, những sai lầm, những điều khiến tôi hối tiếc.

Và dù nặng nề…nó lại đẹp lạ thường. Vì đó là sự sống.

Đó là câu chuyện của hai mẹ con tôi, cuối cùng được đặt lên bàn — không mặt nạ, không kiêu hãnh. Tôi thú nhận rằng, dù từng đau đớn, tôi vẫn yêu cuộc đời này một cách mãnh liệt. Và rằng tôi hạnh phúc vì đã được sinh ra. Lúc đó, tan vỡ từ bên trong, tôi quỳ xuống và nói với bà: Cảm ơn mẹ.


Cảm ơn mẹ đã trao cho con món quà thiêng liêng nhất: sự sống.


Xin hãy nhớ điều này:

Không có tình yêu nào định hình con người ta sâu sắc như tình mẹ. Và khi mẹ ra đi thì bà không đi một mình. Một phần trong ta cũng lặng lẽ tắt theo.


Nếu mẹ bạn còn sống, xin hãy ôm bà thật chặt. Và nếu bà đã không còn thì hãy tôn vinh cuộc đời bà bằng cách sống cuộc đời của chính bạn với yêu thương, biết ơn, và dũng cảm.

ST