Friday, March 13, 20262:35 PM(View: 48)
Nguồn: Spiritdaily.com Sau khi nữ tu Raquel chữa lành thì tên tuổi của bà nổi lên như cồn. Bà có nhiều khoá chữa lành ở ít nhất là trong 10 quốc gia trên thế giới trong vòng 4 năm sau đó: nước Tây Ban Nha, Pháp, Đài Loan, Thai Lan, Hong Kong, Ý, Canada, Hoa Kỳ, Nhật Bản và Anh Quốc. Năm 1992, bà đến 5 quốc gia trong vòng 3 tháng. Những chuyên đi kế tiếp...
Friday, March 13, 20261:32 PM(View: 10)
Nguồn: Spiritdaily.com Có một nữ tu vừa là thị nhân mà vừa là người chữa lành tên là Sr. Raquel Reodice, RVM. Bà là người Phi Luật Tân. Bà đã nói tiên tri về vấn đề chữa lành.
Thursday, March 12, 20268:26 PM(View: 33)
Nguồn: INTERNET Maria Cecilia Baij (1694–1766) là một nữ tu dòng Biển Đức (Benedictine) người Ý, từng giữ chức viện mẫu (abbess) tại tu viện San Pietro ở Montefiascone. Bà được biết đến là một nhà thần bí và là tác giả của các "mặc khải riêng" (private revelations) nổi tiếng về cuộc đời của Chúa Giêsu, Thánh Giuse và Thánh Gioan Tẩy Giả. Dưới đây là những ...
Thursday, March 12, 20268:24 PM(View: 32)
Nguồn: Catholic News Agency Nữ Tu Baij được sinh ra vào năm 1694 tại vùng Montefiascone. Đây là một vùng đồi núi ở phía bắc của thành phố Roma, cách khoảng 60 dặm đường. Thành phố này ở bên cạnh bờ hồ Lake Bolsena. Khi bà được 20 tuổi thì bà tuyên hứa với Dòng Biển Đức ở vùng Montefiascone. Bà được bầu làm Mẹ Bề Trên vào năm 1743.
Thursday, March 12, 20267:55 PM(View: 35)
Nguồn: Catholic News Agency Thánh Giuse không có nói một lời nào trong Thánh Kinh, nhưng có một nữ tu người Ý của thế kỷ thứ 18 đã ghi chép lại những chi tiết của Thánh Gia, đặc biệt nhất là bà thường nhắc đến cuộc đời của Thánh Giuse.
Thursday, March 12, 20264:54 PM(View: 29)
Gia đình của bà Teresa rất sùng kính Thánh Giuse. Bà bảo rằng gia đình xin ơn gì thì Ngài cũng ban cho. Sau đây là lời kể cảm nghiệm của gia đình bà về ơn Thánh Giuse: 1. Hồi năm tôi còn bé là năm Ất Dậu 1945, ba tôi mua một tượng Thánh Giuse về để cầu nguyện. Tôi nhớ rằng ba tôi trả giá 6 đồng cho tượng ấy. Thế mà không hiểu sao khi ba tôi mở hộc bàn thì lại có...
Thursday, March 12, 20264:30 PM(View: 31)
Sáng sớm ngày Chúa Nhật 20/3/2022, nhóm Huynh Đoàn Đa Minh của chúng tôi gồm có 9 người đã cùng gia nhập vào một nhóm hành hương lớn hơn để cùng nhau đi hành hương cho một ngày tĩnh tâm, nghe cha giảng phòng, dự Thánh Lễ và chầu Thánh Thể tại Đan Viện Thánh Giuse. Nơi này được xem như Ốc Đảo Bình An, toạ lạc ở cách nơi chúng tôi ở khoảng 2, 3...
Thursday, March 12, 20264:28 PM(View: 26)
Một chị bạn trong nhóm cầu nguyện đã kể cho tôi nghe về những phép lạ mà Thánh Giuse đã làm trong gia đình chị: 1. Người em gái của chị Hương là chị Huệ khi còn 4, 5 tuổi thì bị mắc bịnh đậu mùa rất trầm trọng. Ngày ấy, phương tiện y tế và giao thông còn yếu kém. Chị Huệ bị mưng mủ, mủ vàng chẩy ra hôi thối. Mẹ chị phải đem con đến bịnh viện.
Thursday, March 12, 20266:54 AM(View: 31)
Mầu nhiệm chữa lành do Chúa ban cho cô thị nhân Vicka ở làng Medjugorje. Bà nữ tu Emmanuel kể chuyện như sau:
Wednesday, March 11, 20265:26 PM(View: 43)
Nguồn: Children of Medjugorje Sr. Emmanuel đang tu tập ở làng Medjugorje đã bảo chúng ta là hãy viết thư cho Thánh Giuse và đặt lá thư dưới hình của Ngài hay dưới tượng của Ngài. Sr. Emmanuel kể cảm nghiệm của một phụ nữ ở vùng Dubronik:

TRIẾT LÝ SỐNG HẠNH PHÚC

Wednesday, April 16, 20256:53 AM(View: 163)

chimbayTRIẾT LÝ SỐNG HẠNH PHÚC

*Một cô gái ban đầu mới tới Paris sinh sống đã rất ngạc nhiên với con người nơi đây. Nhưng sau nhiều năm sinh sống cùng họ, cô đã hiểu ra rất nhiều điều về văn hóa của người Paris. Hãy cùng đọc ba câu chuyện mà cô đã trải nghiệm:

Câu chuyện thứ nhất:

Quán cà phê hơn 50 năm tuổi

Lần đầu tiên tới Paris, tôi mang theo lời ủy thác của ông nội tôi, đó là thay ông đến hỏi thăm quán cà phê năm xưa mà ông yêu thích nhất ở Paris.

Tôi thầm nghĩ, hương vị của cà phê Paris có thể lưu lại đến nửa thế kỷ sao? Tôi thực sự không tin! Tôi liền lên Google kiểm tra một chút về nó, thật không ngờ quán cà phê đó vẫn còn tồn tại, thậm chí ngay cả địa chỉ cũng không thay đổi. Tôi bị kích động rất mạnh và quyết định đi tới đó ngay lập tức

Đi tới quán cà phê, bước vào cửa và nhìn xung quanh, điều khiến tôi giật mình chính là trong quầy ba, một bà lão tóc bạc đang chăm chú điều chế cà phê.

Tôi đi đến trước mặt bà và xúc động lấy ra bức ảnh mà năm đó ông tôi chụp ở đây. Bà cũng rất xúc động, rồi bà chỉ vào một cô gái bán cà phê và nói đó là bà, tên là Sophia.

Lúc này tôi không chỉ là xúc động vì đã tìm được bạn cũ của ông nội, mà còn là cảm động về Paris.

Quán cà phê đã nửa thế kỷ, ngay cả nhân viên cũng không thay đổi, những bông hoa ở trước cửa vẫn là loài hoa năm xưa…

Tôi hỏi bà Sophia: “Bà ơi! Tại sao bà không mở rộng quán cà phê này ra? Ít nhất trước cửa cũng treo biển hiệu chữ vàng “Quán cà phê lâu năm” chẳng hạn?”

Bà Sophia cười và nói: “Nếu làm như vậy, quán cà phê của ta còn có thể khiến ông nội cháu nhớ mãi được sao?”

Tôi chợt biết rằng, quán cà phê này cũng giống bà Sophia và giống cả Paris đều an phận với chính mình chứ không ào ào bắt chước hay làm theo người khác mà thay đổi điều mình mong muốn.

50 năm trước một người đàn ông trẻ tuổi ngồi đó thưởng thức cà phê, 50 năm sau cháu gái của ông ấy cũng ngồi ở chính nơi đó thưởng thức cà phê. Hơn nữa, chủ quán cà phê vẫn là người ấy chỉ khác là đầu bà đã bạc trắng, nhưng vẫn với thái độ vui tươi, say sưa điều chế cà phê như xưa.
Ngay lúc này, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác thật khó tả….

Câu chuyện thứ hai:
Ông chủ cửa hàng phomai nổi tiếng

Tại Paris, phô mai Matthew là loại thực phẩm duy nhất khiến tôi bỏ tiền mua ngay mà không cần phải suy nghĩ gì bởi hương vị tuyệt vời của nó.

Từ khi cửa hàng này được một vị đạo diễn nổi tiếng của Hollywood tới quay hình cho một buổi giao lưu doanh nhân thành đạt thì nó càng trở nên nổi tiếng hơn rất nhiều. Cũng chính vì vậy, tôi đã hoài nghi rằng mình có thể không còn được chứng kiến nụ cười sáng lạn của ông Matthew trước quầy hàng mỗi lần tới đây mua phô mai nữa.

Nhưng mà ông Matthew vẫn y như trước đây, vẫn tươi cười niềm nở với những sinh viên khi vào quán của ông mua hàng và giới thiệu: “Xin chào! Phô mai Matthew là tự tay Matthew làm nhé!”

Mặc dù bây giờ người đến mua phô mai Matthew đều phải đứng xếp hàng dài, nhưng ông Matthew vẫn chỉ nhận rằng: “Tôi chỉ là một người yêu thích làm phô mai, miệt mài làm việc, rời xa phiền toái.”

Ông thậm chí còn từ chối rất nhiều những đơn đặt hàng lớn tại các chuỗi siêu thị.

Ông nói: “Chúng tôi ở đây vô cùng vui vẻ, những gì đang có hiện tại tôi cảm thấy rất hài lòng, tôi cảm thấy đã đủ rồi!”

Ông Matthew cũng nói:

“Tôi cũng không giàu có! Nhưng tiền đối với tôi mà nói giống như bánh pudding vậy, nhiều quá nó sẽ phá hủy răng của tôi!”
Tôi đã hiểu rằng trong con người ông Matthew dường như luôn có tồn tại một loại cảm giác “thấy đủ rồi!”.

Câu chuyện thứ ba:
Xưởng thêu truyền thống

Gia tộc nhà bạn tôi – Malena nổi tiếng với nghề kinh doanh hàng thêu, xưởng thêu nhà họ là một trong hai công xưởng thêu thủ công còn tồn tại của Paris. Một xưởng thêu kia mới bán lại cho hãng Chanel.

Hàng năm, các nhà thiết kế nổi tiếng ở nước Pháp sẽ gửi những bản vẽ phác thảo đến đặt hàng họ thêu. Những thương hiệu nổi tiếng như LV, Chanel, Dior… đều cho người đến đàm phán với xưởng thêu để ký kết hợp tác. Nhưng mẹ của Malena cho rằng: “Như vậy thì chúng tôi sẽ biến thành một mắt xích trong dây chuyền sản xuất hàng xa xỉ phẩm của các tập đoàn nổi tiếng và sẽ bận rộn hết ngày này sang ngày khác.”

“Sau đó, ngay cả thời gian để may váy cưới hay lễ phục tốt nghiệp cho con gái của mình tôi cũng không có nữa. Tôi còn muốn may cả váy cưới cho cháu gái của tôi nữa. Chúng tôi không cần phải khiến mình trở nên hùng mạnh, bởi vì chúng tôi luôn được làm điều mình muốn, thế là đủ rồi!”

Sau khi sống ở Paris một thời gian lâu dài, tôi phát hiện, mỗi người ở đây đều tự có vị trí riêng của mình. Sự tự tin của họ không phải nhờ so sánh với người khác, mà nằm ở chỗ họ có thể là chính mình bất kể lúc nào.

Thầy giáo của tôi thường nhắc nhở chúng tôi rằng: “Kỳ thực, hạnh phúc là khi chúng ta không có quá nhiều ham muốn.”

Một người sáng suốt luôn có một âm thanh trong lòng tự nhắc nhở mình: “Càng có nhiều không đồng nghĩa với càng hạnh phúc. Hạnh phúc không phải nằm ở có bao nhiêu mà nằm ở “thấy đủ.”

Cang Huỳnh lược dịch từ Paris Match.