Saturday, September 24, 20226:24 PM(View: 15)
14- Tín thác nơi sự quan phòng của Thiên Chúa. Hãy tin lời của cha, Thiên Đàng và trái đất sẽ qua đi trước khi con mất sự bảo vệ của Chúa. 15- Học hỏi giống như Mẹ Maria. Trên Thánh Giá của Chúa Kito, và con sẽ cảm thấy được an ủi.
Saturday, September 24, 20226:22 PM(View: 11)
Nguồn: Padre Pio 1- Nếu con không yêu thương thì cũng giống như con làm đau con mắt của Chúa.
Saturday, September 24, 20224:30 PM(View: 10)
Nguồn: Mysticpost.com THÔNG ĐIỆP NGÀY 2 THÁNG 9 NĂM 2018 Đức Mẹ ban thông điệp này cho thị nhân Mirjana: “Các con thân mến, Lời của Mẹ rất đơn sơ nhưng chứa đầy tình yêu Từ Mẫu và sự chăm sóc của Mẹ."
Saturday, September 24, 20223:51 PM(View: 9)
Nguồn: Mysticpost.com Đây là những dấu hiệu của thời đại: Những lời nói đầy quyền năng của Đức Mẹ Maria tại linh địa Medjugorje, Bosnia: “Các con không thể tưởng tượng nổi những điều gì sẽ xẩy ra hay những gì mà Chúa Cha sẽ gửi xuống trái đất. Đó là lý do mà các con cần phải hoán cải.”
Saturday, September 24, 20221:40 PM(View: 14)
Một hôm, cha Pio đang nói chuyện với một bà có ông chồng vừa qua đời. Trước đây chồng bà đã bỏ bà và 2 con nhỏ để sống với một phụ nữ khác trong 3 năm. Bất thình lình ông bị bệnh ung thư.
Saturday, September 24, 20221:36 PM(View: 13)
Cha Thánh Padre Pio đã gặp gỡ và biết rõ các Thiên Thần Bản Mệnh. Ngài cũng có cách phát biểu nội tâm, cũng phải nhận biết và có cách phản ứng với các thiên thần. Trong lá thư gởi cho Annita, đề ngày 15-7-1913, ngài đưa ra lời khuyên vô giá nói về cách phản ứng khi giao tiếp với các Thiên Thần Bản Mệnh, cách phát biểu và cầu nguyện. Ái nữ của Chúa Giêsu thân mến,
Saturday, September 24, 20221:33 PM(View: 12)
Trong lịch sử, lúc này lúc khác, Chúa đã gởi vài nhân vật ngoại thường xuống Quả Đất để làm cầu nối giữa trời và đất, giúp cho rất nhiều người hưởng được Thiên đàng vĩnh cửu.
Saturday, September 24, 20221:19 PM(View: 18)
Nguồn: Padre Pio Padre Pio chết ngày 23/9/1968. Ba ngày sau, ngày 26/9/1968, có chừng hơn 100,000 người từ khắp nơi trên thế giới đã đến tham dự tang lễ và tiễn đưa cha về nơi an nghỉ cuối cùng.
Saturday, September 24, 202212:55 PM(View: 14)
https://www.ncregister.com/cna Đức Hồng Y O’Malley, 78 tuổi, là một thành viên của Dòng Phanxico Hèn Mọn, kể từ năm 1965. Padre Pio, một Thánh được mến mộ nhất của thế kỷ thứ 20 cũng là một linh mục Dòng Capuchin.
Friday, September 23, 20226:59 AM(View: 36)
Nguồn: Padre Pio 1. Cha Pellegrino Funicelli, Dòng Cappuccino kể: Lúc mà Cha Padre Pio sắp hấp hối, tôi liền chạy đến phòng của cha Mariano,

Xin cám ơn đất nước Mỹ

Sunday, August 7, 20229:19 PM(View: 40)

hoamyXin cám ơn đất nước Mỹ

Sau đây là cảm nghĩ của một kẻ đã từng về Việt Nam làm việc 1 năm rưởi:

Quê hương đối với tôi bao gồm: khung cảnh, người quen thân thuộc, và mồ mả tổ tiên:

1. Khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi, không còn những hình ảnh hoài niệm ngày xưa nữa. Nếu các bạn có dịp về VN, nhìn từ ngoài vịnh Nha Trang vào thì sẽ thấy những cao ốc chọc trời, đèn xanh đỏ lòe loẹt, cáp treo, ... không còn một Nha Trang hiền lành, thân thuộc mà ngày xưa khi chúng ta đi thực tập trên chiếc Whec nhìn vào. Sài gòn thì trở thành một kiến trúc Hồng Kông tồi tệ. Trở về nhà cũ, bạn có thể không nhận ra con ngỏ hẻm thân thương dẫn vào nhà bạn ngày xưa.

2. Người quen thân thuộc: Họ đã chết, đã di tản sang các nước khác, bạn bè người thân không còn nhiều. Một vài người còn sót lại thì đã thay đổi tính tình.

3. Mồ mã tổ tiên: Đất đai đã bị cưởng chiếm, mồ mã tổ tiên đã phải hốt cốt đem đi nơi khác, không còn dịp đễ làm lể thanh minh, dẩy mộ nữa.

Cảm giác bất an luôn theo đuổi bạn khi ở Việt Nam: tù tội vô cớ, nhiểm độc không có nơi chửa hoặc bị làm tiền không thương tiếc. Có còn chăng là tiếng nói Việt Nam (bạn có thể nghe được tiếng nói này ở Phước Lộc Thọ... Little Saigon)

Có lẽ bạn nói đúng: Việt Nam là đễ chúng ta thương, nhớ trong con tim của chúng ta chứ không phải là một nơi để trở về.

Những vết thương khi đã được đánh thức thì nó không còn là vết thương cũ vì giờ đây nó là một vết thương tỉnh thức. Một vết thương tỉnh thức là một vết thương biết rõ nó là một vết thương.

Tôi ngồi nhìn lại bóng tôi
Nửa thương, nửa giận, nửa cười, nửa đau
Bảy mươi, tóc bạc mái đầu
Tình yêu cũng mất, công hầu cũng tan

Suốt đời làm kiếp đi hoang
Nuốt bao nước mắt, lan man nỗi buồn
Mỗi lần nhìn lại quê hương
Thêm một lần nữa chán chường tấm thân

Quê người, thu đến, bâng khuâng
Đếm bao lá rụng ngoài sân mà sầu


Theo bản thống kê dân số của nước Mỹ năm 2010, hiện có khoảng gần 2 triệu người Việt đang sinh sống trên nước Mỹ. Chúng ta những ai hiện nay đang sống, học hành, làm việc hay dưỡng già ở đây, đều đã trải qua một phần đời mình trên mảnh đất này, thường gọi là “tạm dung” nhưng thực tế là vĩnh viễn.

Từ biến cố 30 tháng 4 năm 1975, những đứa trẻ sinh ra lớn lên ở đây, ngoài huyết thống ra, chúng không khác gì những đứa trẻ Mỹ. Những người trung niên còn mang theo cả một thời thơ ấu và những kỷ niệm không quên từ nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng vẫn lăn lộn với cuộc đời trên đất khách này để mưu sinh, có người thời gian sống với quê hương ngắn ngủi hơn là ở nơi quê người.

Tiểu bang California, nơi có nhiều người Việt sinh sống nhất đã rộng lớn bằng diện tích cả nước Việt Nam, nên cũng chưa có ai trong chúng ta tự hào đã đặt chân đến hết 50 tiểu bang của nước Mỹ, cũng như không ai dám nghĩ rằng mình hiểu hết những gì về nước Mỹ, dù đây chỉ là một nơi mới lập quốc hơn 300 năm. Có người cho Mỹ là anh chàng trẻ tuổi, xốc nổi, dại khờ, nhưng cũng có người công nhận nước Mỹ là ông cụ thâm trầm thường triển khai những bước đi tính toán trước cả trăm năm.

Đối với những người già đã đến nơi này muộn màng, nhưng cả cuộc đời còn lại coi như sống chết với nước Mỹ, thường gọi là quê hương thứ hai, mà không bao giờ còn cơ hội trở về nằm trong lòng đất quê mẹ, nếu sự thực khốn nạn, chế độ Cộng Sản còn tồn tại trên quê hương vài ba mươi năm nữa.

Một người Việt về thăm lại quê hương, nơi họ đã từ bỏ tất cả để ra đi, lúc đặt chân trở lại nước Mỹ, cho rằng tâm hồn lại cảm thấy an toàn, nhẹ nhàng hơn như lúc về nhà.

Một người Việt xa quê hương đã lâu trở về Sài Gòn, có dịp vào Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ, ông thú nhận khi nhìn những hình ảnh tổng thống hay ngoại trưởng của Hoa Kỳ, ông lại có cảm giác quen thuộc, an toàn hơn là những lúc lang thang ở Hà Nội nhìn hình lãnh tụ và quốc kỳ Cộng Sản. Đó không phải là vong bản, mất gốc mà chế độ này đã nhân danh đất nước, tạo hận thù, kỳ thị, xô đẩy biết bao nhiêu người xuống biển, bỏ quê hương ra đi.

Gần như chúng ta không còn lệ thuộc gì với đời sống nơi quê nhà, ngoài những tình cảm sâu đậm trong máu huyết, làm cho chúng ta gần gũi với ngôn ngữ, đời sống Việt Nam, mà chúng ta có cảm tưởng đang dần dần tách rời, cho đến một lúc nào đó trở thành xa lạ. Phải chăng vì vậy, mà đã có những đứa con ngày trước trở về, xót xa nhận ra rằng, họ đang đi, đứng trên một đất nước xa lạ, không còn là của họ nữa.

Quê hương ngày nay chỉ còn là nơi thăm viếng mà không phải là nơi để trở về. Nước Mỹ đã là nơi quen thuộc chúng ta đang sống, có gia đình, nhà cửa, công việc, bà con, bạn bè, thì làm sao chúng ta lại không có những suy nghĩ, có những câu chuyện buồn vui, hay những trăn trở về nước Mỹ. Cách đây 45 năm, chưa lúc nào, chúng ta, những người dân ở một đất nước xa xôi bên vùng trời Đông Nam Á, cách biệt nơi này đến nửa vòng trái đất, lại có ý nghĩ rằng, một ngày kia chúng ta sẽ đến đây, sống lâu dài nơi đây, sinh con đẻ cháu nơi này, để tạo ra một nhánh người Việt lưu vong. Đời sau, còn giữ được ngôn ngữ, phong tục hay không, lại là một điều mà nhiều người khác đang trăn trở, lo âu làm sao để duy trì, gìn giữ!

Trong cái cộng đồng gần gũi, thân mật gắn bó này, với sách vở, báo chí, truyền thông, quán xá, chợ búa, tiệm buôn, món ăn thức uống, cả cái tên vùng đất hay bảng hiệu Saigon chúng ta mang theo, đôi khi gần như quên hẳn là chúng ta đang sống trên đất Mỹ. Cả cái bữa cơm, cá mắm, canh rau, đôi đũa, chén nước mắm ớt, có khác gì ở Việt Nam. Cả cái bàn thờ nhang khói, hình ảnh tổ tiên, ông bà, cành mai, chậu lan, những cô thiếu nữ, trẻ em mặc quốc phục lên chùa ngày Tết, hồi trống, tiếng pháo Mùa Xuân làm chúng ta quên mất là chúng ta đang sống thật xa quê nhà.

Điều tôi muốn nói là chúng ta thường quên chúng ta đang sống trên đất Mỹ.

Ông Khổng Tử của nước Trung Hoa có ví von: “Ở chung với người thiện như vào nhà có cỏ chi lan, lâu mà chẳng thấy mùi thơm, tức là mình cũng đã hóa ra thơm vậy.” Một kẻ vào vườn hoa lan đầy hương thơm, lúc đầu còn nhận ra mùi hương nhưng dần dà trở thành quen thuộc, trở thành bình thường, không còn thấy hương thơm, như kẻ tiểu nhân sống với người quân tử dần dần được cảm hóa lúc nào mà không hay biết. Nước Mỹ có nhiều hương thơm như thế mà cảm giác chúng ta bị dung hòa lúc nào không hay đến nỗi không còn cảm nhận được mùi thơm nữa. Hương thơm đó là những điều tốt lành, thấm nhập vào con người chúng ta lúc nào chúng ta cũng không biết, không hề quan tâm hay nhận ra được sự khác biệt trước và sau.

Chúng ta học hỏi được ở nước Mỹ tính bảo vệ đời sống riêng tư, tôn trọng luật pháp, sống an hòa, sự tử tế và mối tương quan giữa con người và con người trong xã hội. Điều này không chỉ có một ông người Trung Quốc, sau khi đi New York, Las Vegas hay San Francisco về, đã tường thuật lại trong cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí,” mà bất cứ người Việt Nam nào khi đi du lịch nước Mỹ về cũng nhận ra.

Có người thắc mắc sao lái xe trên đường vắng vào một hai giờ sáng, gặp bảng “stop” cũng phải dừng lại, sao một đứa bé phải đi tìm cái thùng rác để vứt cái giấy kẹo nhỏ chỉ bằng hai ngón tay, sao ở đây xe hơi nhiều như thế mà không nghe một tiếng còi? Trong cái không khí dễ chịu, thanh thản, an lạc người ta cảm nhận ra khi bước chân trở lại một nơi, có một chút mỉa mai, không phải là quê nhà của mình.

Chúng ta bước đi từ môi trường tử tế, trong lành của miền Nam qua giai đoạn “thống nhất” để bước đến một xã hội hỗn loạn như hôm nay, khi mà con người tốt đẹp dần dà trở thành vô cảm, lừa lọc, gian trá, đạp lên nhau mà sống, để mưu tìm một đời sống ích kỷ cho riêng mình, mà không thấy đó là bất thường, bất nhân và vô loại. Thì chúng ta, trong xã hội này, cũng theo lời ông Khổng Tử: “ Ở chung với người bất lương, như vào trong chợ cá ươn, lâu mà chẳng biết mùi hôi, vì mình cũng hóa ra hôi vậy!”

Như người mới vào chợ cá, lúc đầu còn nghe mùi hôi tanh, dần dà quen thuộc, không còn nghe mùi tanh tưởi khó chịu nữa, như người quân tử sống với kẻ tiểu nhân, dần dần đồng hóa bởi cái xấu mà mình không hay biết. Thử hỏi một viên chức trong chế độ CS Việt Nam hiện nay, xem những chuyện cường quyền áp bức, mạng sống của người dân xuống hàng súc vật, con người chỉ biết có đồng tiền và dục vọng, tráo trở, vô đạo lý hiện nay có là điều gì làm cho con người lạ lùng, khó chịu không? Hay đó là chuyện bình thường, thấy đã quen

mắt, nghe đã quen tai, đầu óc đã xơ cứng, chai đá như khứu giác của con người ở lâu trong chợ cá, còn đâu phân biệt được mùi hôi nữa!

Điều cuối cùng chúng tôi muốn nói là sự may mắn đã giúp ta có cơ hội không phải chỉ cho riêng mình mà cả con cháu đời sau, tránh khỏi được kiếp oan nghiệt, ra khỏi được cái chợ cá ấy, được sống trong cái “chi lan, chi thất” cái vườn lan thơm ngát, mà qua một thời gian chúng ta không còn cảm nhận được mùi thơm nữa, nhưng trên thực tế, mùi thơm đó vẫn hiện hữu.

Nhiều kẻ hãnh tiến vẫn cho rằng nước Mỹ nợ chúng ta mà quên rằng, món nợ của chúng ta, và cả con cháu đời sau đối với nước Mỹ thật khó lòng trả nổi.

Hãy CÁM ƠN bằng cách sống thật có ý nghĩa cho đời sống này!

ST