Friday, August 12, 202212:15 AM(View: 6)
Nguồn: "History of St. Philomena" by Fr. Charles Henry Bowden, Priest of the Congregation of the Oratory of St. Philip Neri (1896) Một lần kia, ma quỷ lại nhập vào một người phụ nữ khác nhưng bà này cũng được các Thánh Tử Đạo giải thoát. Các hình ảnh của các Thánh Tử Đạo đã giúp bà được giải thoát.
Thursday, August 11, 202211:38 PM(View: 7)
Nguồn: "History of St. Philomena" by Fr. Charles Henry Bowden, Priest of the Congregation of the Oratory of St. Philip Neri (1896) Năm 1830, có một phụ nữ đã lập gia đình tên là cô Mardia Fedele of Sesa.
Thursday, August 11, 20224:12 PM(View: 16)
https://thepathlesstaken7.blogspot.com Một phụ nữ kể cảm nghiệm của bà như sau: Vào tháng 3 vừa qua tôi chuẩn bị đi Lễ ngày Chúa Nhật. Tôi quyết định làm Tuần Cửu Nhật và kinh cầu dâng lên Thánh Philomena trước khi tôi chuẩn bị trang điểm. Tôi cầu nguyện rất sốt sắng ...
Thursday, August 11, 20222:56 PM(View: 14)
Lời kể của Kim Hà: 1. Trong nhóm cầu nguyện Mân Côi của tôi có một bà cụ già ngoan đạo. Bà luôn siêng năng đọc kinh, cầu nguyện dù trời mưa hay nắng, bà vẫn đi xe đẩy thay cho cái nạng đến nhà của chúng tôi để đọc kinh.
Thursday, August 11, 20222:12 PM(View: 12)
www.catholicnewsagency.com/ 1. Thông điệp Fatima Đức Mẹ tỏ lộ thông điệp Fatima trong nhiều cuộc hiện ra của Mẹ, đa số là ở nước Bồ Đào Nha, nhưng không phải tất cả các cuộc hiện ra đều xẩy ra tại đó. Đầu tiên thì có...
Thursday, August 11, 20221:05 PM(View: 17)
Lời kể của cô Sóng Biển, California: Cha Thánh Piô bảo một người Việt: Vô Tín Không Thuộc Kinh Tin Kính.
Wednesday, August 10, 20223:57 PM(View: 31)
1. Mề đay Huyền Nhiệm Mề đay Huyền Nhiệm xuất xứ từ một cuộc hiện ra của Đức Mẹ Maria tại Nguyện Đường Rue Du Bac, tại thành phố Paris vào năm 1830.
Wednesday, August 10, 20223:47 PM(View: 28)
Ngày Thứ Bẩy 27/11/1830, Đức Mẹ Maria hiện ra với Thánh Catherine Laboure tại tu viện Rue Du Bac, ở thủ đô Paris, nước Pháp. Đức Trinh Nữ Maria hiện ra và dặn dò Thánh Catherine Laboure, Dòng Bác Ái để đúc ra mề đay Huyền Nhiệm (Miraculous Medal).
Wednesday, August 10, 20223:20 PM(View: 33)
Ngày 10/8/1910, Padre Pio rời làng Pietrelcina đến Vương Cung Thánh Đường Benevento để được thụ phong linh mục từ tay Đức Ông Paolo Schinosi, Tổng Giám Đốc giáo phận Marcianopoli. Ngoài ra còn có cha Tổng Đại Diện Zì Tore là Don Salvatore Pannullo hiện diện.
Wednesday, August 10, 20222:54 PM(View: 25)
Nguồn: Padre Pio Hôm nay 10/8/2022 là dịp kỷ niệm 112 năm ngày mà Padre Pio được thụ phong linh mục tại Vương Cung Thánh Đường Benevento, nước Ý. Xin cha Padre Pio thương cầu bầu cho gia đình mỗi người chúng con. Amen.

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY LỜI CHÚA CHÚA NHẬT TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN, NĂM C

Saturday, July 16, 20226:12 PM(View: 49)

16-7sLƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN, NĂM C

SỐNG LỜI CHÚA

TIN MỪNG : Lc 10,38-42

Cô Mác-ta đón Đức Giê-su vào nhà. Cô Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

38 Khi ấy, Đức Giê-su vào một làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà. 39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. 40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói : “Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao ? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay !” 41 Chúa đáp : “Mác-ta ! Mác-ta ơi ! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá ! 42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị lấy đi.”

SUY NIỆM-GẶP GỠ CHÚA

Trong Tông huấn “Christus vivit”, số 129, Đức Giáo hoàng Phanxicô nói: “Nếu con để cho mình được Chúa gặp gỡ; nếu con để cho mình được Người yêu thương và cứu độ; nếu con đi vào trong tình bằng hữu với Người và bắt đầu trò chuyện với Đức Kitô hằng sống về những điều cụ thể trong cuộc đời con, thì đây sẽ là một kinh nghiệm lớn lao, kinh nghiệm nền tảng nâng đỡ đời Kitô hữu của con. Đây cũng là kinh nghiệm con có thể thông truyền cho các bạn trẻ khác”.

Bài Tin Mừng hôm nay diễn tả cảnh gặp gỡ giữa Đức Giêsu và chị em nhà Mácta. Đức Giêsu được hai chị em đón vào nhà và phục vụ tận tình. Cô Mácta thì tất bật lo việc phục vụ, còn cô Maria thì để tâm nghe lời Chúa giảng dạy. Cả hai chị em đều thể hiện lòng yêu mến Chúa nhưng theo những cách khác nhau. Cô chị yêu mến Chúa bằng việc ra công thực hiện những công việc bổn phận của mình, và cố gắng chu toàn một cách tốt nhất. Cô em yêu mến Chúa bằng việc chăm lo lắng nghe Lời Chúa, chú tâm tới những điều Người dạy và đón nhận một cách vui vẻ. Cả hai đều làm vui lòng Chúa. Tuy nhiên, Chúa cũng nhấn mạnh rằng Maria đã chọn phần tốt nhất.

Ngày nay, chúng ta cũng được mời gọi gặp gỡ và trò chuyện với Chúa mỗi ngày, nhất là qua Thánh Lễ và những giờ phụng vụ chung của cộng đoàn. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể gặp gỡ Chúa bất cứ lúc nào trong ngày sống của mình. Khi làm việc, khi đi đường hay khi phục vụ người khác, chúng ta đều có thể gặp gỡ và trò chuyện với Chúa. Những lời cầu nguyện vắn tắt trước khi làm việc hay học tập là những lời đơn sơ chân thành xuất phát từ tâm hồn của chúng ta. Chúa yêu thích những tâm hồn đơn sơ chạy đến với Người khi gặp khó khăn.

Chính những cuộc gặp gỡ và trò chuyện với Chúa sẽ là những kinh nghiệm quý báu cho bản thân. Cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa trong đời sống, ta sẽ có được sức mạnh để vượt qua những chông gai trước mắt.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết chạy đến với Chúa mỗi khi gặp khó khăn thử thách trong cuộc sống. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

CÁC THÁNH TRONG CỰU ƯỚC VÀ TÂN ƯỚC

Hỏi: Tại sao trong Cựu Ước không có các vị Thánh như thời Tân Ước?

Trả lời:

Trong Cựu Ước vẫn có các Thánh chứ nhỉ. Chẳng hạn, chúng ta vẫn mừng lễ kính các Thánh Tổng Lãnh Thiên Thần Micael, Gabriel và Raphael. Họ là những nhân vật của Cựu Ước đấy chứ! Giáo Hội Công Giáo cũng mừng lễ Thánh Gioankim và thánh Anna, song thân Đức Maria. Họ cũng là những nhân vật sống trước thời Chúa Giêsu, nghĩa là thuộc về Cựu Ước, phải không?

Tuy nhiên, câu hỏi của bạn là một câu hỏi thú vị. Xoay quanh câu hỏi ấy, rất nhiều điều có thể được bàn thảo và khám phá về hai não trạng khác nhau giữa Cựu Ước và Tân Ước. Trước hết, chúng ta thử tìm hiểu về sự khác biệt của khái niệm “Thánh” trong Cựu Ước và việc sử dụng khái niệm ấy trong Tân Ước. Sau đó, chúng ta sẽ bàn về khái niệm “Thánh” như được sử dụng trong Giáo Hội Công Giáo ngày nay.

1. “Thánh” trong Cựu Ước

Gốc từ Do–thái קדש (qdš) được dùng trong nhiều bản văn Cựu Ước khác nhau, và thường được dịch là “Thánh”. Gốc từ ấy xuất phát từ vùng ngôn ngữ Akkadian, có nguyên nghĩa là “tách biệt”, “tách riêng”, hoặc “dành riêng”[1]. Nhiều dạng thức khác nhau của gốc từ này thường được dùng để chỉ về một phẩm tính đặc biệt, tách rời khỏi những gì thuộc thế trần và phàm tục, xa khỏi những gì là tội lỗi và ô uế (Lv 20,26; 21,7; Ds 6,8; Đnl 7,6). Như thế, “Thánh” trong Cựu Ước là thuật ngữ được dùng để chỉ về phẩm tính thánh thiêng, vượt lên trên những gì thấp hèn và trần tục.

Cần biết rằng trong quan niệm của Cựu Ước, chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng Thánh. Tất cả những sự khác: con người, nơi chốn, sự vật… chỉ là “Thánh” trong mức độ được thông dự vào phẩm tính thánh thiêng của Thiên Chúa. Chẳng hạn: dân Thiên Chúa chọn làm dân riêng được gọi là dân Thánh (Xh, 19,6; Đnl 7,6; Lv 19,2). Đất của Thiên Chúa được gọi là Đất Thánh (Xh 3,5; Dcr 2,16). Thành của Thiên Chúa được gọi là Thành Thánh (Is 48,2; Nkm 11,1). Nơi phụng thờ Thiên Chúa được gọi là Đền Thánh (Is 64,10; Tv 122,1). Núi của Thiên Chúa được gọi là Núi Thánh (Tv 14,1; 134,3). Tất cả những gì được gọi là Thánh đều gắn liền với Thiên Chúa.

Khái niệm “Thánh” ít khi nào được áp dụng cho cá nhân con người. Trong Cựu Ước, có rất nhiều người ngay chính, hoàn hảo và đẹp lòng Thiên Chúa như Nôê (St 6,8–9); công chính và đầy lòng tin như Tổ Phụ Ápraham (St 15,6; x. Rm 4); vẹn toàn, ngay thẳng và kính sợ Thiên Chúa như ông Gióp (G 1,1); có những ngôn sứ và thủ lãnh vĩ đại như Môsê hay Êlia… Nhưng trong số họ không ai được gọi là Thánh.

Con người có thể được thánh hoá cho Thiên Chúa để làm dân thánh[2], để làm tư tế chuyên lo việc tế tự và phụng sự cho Thiên Chúa (Lv 21,6; Ds 6,5). Tuy niên quan niệm của Cựu Ước rất rõ rằng: con người tự bản chất không phải là Thánh.

Ngược lại, mọi con người đều là tội nhân trước mặt Thiên Chúa. Thân phận con người được thường được vẽ lên như thế này: “lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đang mang tội khi mẹ mới hoài thai” (Tv 51,7). Chẳng một con người nào được xem là thanh sạch từ giữa chốn phàm trần (G 14,4). Không một ai có thể được xem là thánh thiện thanh sạch trước mặt Chúa: “Trước nhan Thiên Chúa, phàm nhân cho mình là công chính thế nào được? Và đứa con do người phụ nữ sinh ra, làm sao dám coi mình là thanh sạch?” (G 25,4)…

Thế nên không ngạc nhiên khi chân dung của những nhân vật trổi trang nhất trong lịch sử Cựu Ước, dù là Tổ Phụ Ápraham, Môsê, Samuen, hay vua Đavít… đều được hoạ lại không chỉ với những gương sáng nhưng còn có cả bóng mờ về những lỗi lầm và thất bại của họ.

Tóm lại, chúng ta thấy rằng các tác giả Cựu Ước không gọi những con người cụ thể là Thánh, dù đó là những con người mẫu mực và đẹp lòng Chúa. Nếu phẩm tính thánh thiêng được nhìn như là đối nghịch với phàm trần, thì chỗ của các Thánh là ở trên trời chứ không thuộc trần thế này.

2. “Thánh” trong Tân Ước

Trong Tân Ước, άγιος là từ Hylạp thường được dùng với nghĩa tương tự như từ קדש trong tiếng Dothái. Tuy nhiên việc sử dụng từ άγιος trong Tân Ước rất khác.

Trung tâm của Tân Ước là Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa nhập thể làm người và ở giữa con người. Người vừa là Thiên Chúa thật vừa là con người thật. Do đó, nơi Người có một sự hiệp nhất bất khả phân ly giữa hai phẩm tính thánh thiêng và phàm trần. Với Người, “Thánh” không chỉ là một khái niệm chỉ về những thực tại trên trời. Đúng hơn, khái niệm ấy được hiện thực hoá dưới đất, nơi những ai tin vào Đức Giêsu và để cho mình được kết hợp với Người.

Do đó, những người tin và theo Đức Giêsu trong cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên thường được gọi là “các Thánh” hay “các Thánh của Chúa” (x.Cv 9,13.32; 26,10). Họ thông dự vào sự thánh thiện của Thiên Chúa, ngang qua Đức Kitô, và được được kêu gọi là thánh. Cộng đoàn của những người bước theo để phục vụ và loan báo Tin Mừng về Đức Kitô được gọi là cộng đoàn dân thánh[3].

Như thế, trong Tân Ước đã có những con người được gọi là Thánh. Cần lưu ý rằng họ nên thánh không phải nhờ công trạng của riêng mình hay vì một phẩm chất luân lý nào đặc biệt nơi mình. Đúng hơn, họ được gọi là Thánh vì họ được thánh hoá và được cứu chuộc trong Đức Kitô. Họ là những con người bằng xương bằng thịt, sống trong trần thế, nhưng chính việc đón nhận và sống niềm tin vào Đức Giêsu Kitô đã đảm bảo cho họ một chỗ trên quê hương thiên quốc. Họ thuộc về Thiên Chúa, vì thế, họ được gọi là Thánh.

3. “Thánh” trong lịch sử Giáo Hội

Từ việc được sử dụng chung cho tất cả những người tin vào Đức Giêsu, danh hiệu “Thánh” càng ngày càng được sử dụng theo hướng hẹp hơn và ngặt hơn trong dòng lịch sử Giáo Hội Công Giáo. Chỉ những người theo Chúa và sống một cuộc đời mẫu mực mới xứng đáng được gọi là Thánh. Mẫu mực lớn nhất là việc sẵn sàng từ bỏ chính mạng sống của mình để tuyên xưng niềm tin vào Đức Kitô và làm chứng cho Tin Mừng của Người. Bởi thế, rất sớm, tước hiệu “Thánh” được đặc biệt sử dụng cho các vị tử đạo. Họ được gọi là μάρτυς, nghĩa là chứng nhân. “Họ từ những đau khổ lớn lao mà đến. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên. Vì thế, họ được chầu trước ngai Thiên Chúa” (Kh 7,14–15).

Nên biết rằng trong các Giáo Hội tiên khởi không hề có một nghi thức chính thức hay long trọng tuyên phong một ai đó là Thánh. Chính các vị mục tử địa phương là những người quyết định một gương mẫu chứng nhân nào đó, nhất là gương mẫu chứng nhân của các vị tử đạo, sẽ được tôn vinh và sùng kính. Họ được gọi là các Thánh.

Cho đến cuối thế kỷ thứ X, việc phong thánh mới có một nghi thức chính thức trong Giáo Hội Công Giáo. Vị thánh đầu tiên được tuyên phong bằng nghi thức long trọng là Thánh Ulrich, Giám Mục của thành phố Ausburg, được phong thánh bởi Đức Giáo Hoàng Gioan XV tại Công Đồng Laterano vào năm 993. Từ đó trở đi, việc tuyên thánh cho một ai đó trong Giáo Hội Công Giáo trở thành đặc quyền của Đức Giáo Hoàng, thường là sau một tiến trình điều tra và xác minh rất dài. Một người được nhìn nhận là Thánh khi người ấy sống một cuộc đời mẫu mực theo gương Chúa Kitô, và cuộc đời ấy mang theo một sứ điệp đặc biệt nào đó cho con người ngày nay.

Tuy nhiên, cần phân biệt rằng các Thánh không chỉ bao gồm những người được Đức Giáo Hoàng tuyên phong, có ngày mừng Lễ, và có nghi thức tôn kính trong Giáo Hội Công Giáo. Những người được tuyên phong bởi Đức Giáo Hoàng chỉ là đại diện và là thiểu số của một cộng đoàn đông đảo các Thánh trên trời. Họ là những người “được diễm phúc chiêm ngưỡng Thiên Chúa, chúc tụng tôn vinh Người, và không ngừng cầu thay nguyện giúp cho những người còn ở dưới thế.”[4]

Thế thì thử đặt lại câu hỏi: những nhân vật trổi trang và thánh thiện trong Cựu Ước có phải là Thánh không? Phải, họ là Thánh. Ngày nay họ được tôn phong như là Thánh trong lòng các cộng đoàn Dothái giáo, Chính Thống Giáo, hay cả Hồi Giáo. Có Thánh Tổ Phụ Ápraham, các Thánh Ngôn Sứ như Môsê, Êlia, Isaia, v.v... Theo nghĩa rộng, Giáo Hội Công Giáo nhìn nhận rằng các vị này đã có một vị trí đặc biệt trên quê hương thiên quốc trước Nhan Thánh Chúa, và do đó, họ là những vị Thánh. Thế nên Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo dạy rằng: “các tổ phụ, các ngôn sứ, và những nhân vật khác của Cựu Ước đã và sẽ luôn được tôn kính như là những vị thánh trong tất cả truyền thống phụng vụ của Hội Thánh” (Giáo Lý Công Giáo, chương 2, mục 1, số 61).

Vậy tại sao Giáo Hội Công Giáo lại không chính thức “phong thánh” cho các nhân vật Cựu Ước? Có hai điều cần lưu ý.

Thứ nhất, khi Giáo Hội không có nghi thức phong thánh cho một người, không hoàn toàn có nghĩa rằng người ấy không phải là Thánh. Thí dụ: các nhân vật trong Tân Ước như các Thánh Tông Đồ, các môn đệ, các Thánh Sử… là những vị Thánh mà không cần bất cứ một nghi thức tôn phong nào. Họ được minh nhiên nhìn nhận là Thánh vì gương sống và tầm quan trọng của họ trong Giáo Hội tiên khởi. Cũng thế, một số các tổ phụ, các ngôn sứ, các người công chính của Cựu Ước hoàn toàn có thể được nhìn nhận như là những vị thánh.

Thứ hai, có một phân biệt quan trọng cần phải lưu ý rằng: trong Giáo Hội Công Giáo, các Thánh được tôn phong phải là những nhân vật lịch sử có thật, là những con người cụ thể sống một cuộc đời gương mẫu. Nên biết rằng có nhiều nhân vật của Cựu Ước để lại những mẫu nhân đức sáng ngời. Nhưng có một số nhân vật được kể lại theo lối văn chương dân gian. Một số nhân vật không chắc và không nhất thiết là những nhân vật đã từng tồn tại trong lịch sử.

Chẳng hạn ông Gióp là một nhân vật nổi tiếng về việc kiên vững trong đức tin, bám tựa vào Thiên Chúa, bất chấp đau khổ và bất công liên tiếp đổ dồn lên cuộc đời ông. Nhưng chúng ta không gọi ông là Thánh Gióp. Đơn giản bởi vì nhân vật ông Gióp của Cựu Ước chưa hẳn phải nhất thiết là một nhân vật có thật. Đó là một câu chuyện về một mẫu gương sống niềm tin anh hùng. Nhưng nhân vật ấy được kể lại bằng ngôn ngữ truyền thuyết dân gian.

Có rất nhiều chi tiết cho thấy hình ảnh nhân vật Gióp được xây dựng như là biểu tượng của những người công chính đau khổ, biểu trưng của dân Thiên Chúa, một dân tộc luôn cố gắng bước đi theo đường lối của Chúa, nhưng luôn gặp hết đau khổ này đến đau khổ khác. Đó là một nhân vật của văn chương, và không ai xác minh được chắc chắn liệu đó có phải là một nhân vật lịch sử hay không. Điều quan trọng là bài học người ta học được từ câu chuyện và gương mẫu của Gióp, chứ không phải là chính con người của nhân vật ấy.

Điều này cũng có thể đúng với nhân vật các ngôn sứ. Đương nhiên, trong suốt dòng lịch sử của dân Chúa, có rất nhiều nhân vật lịch sử là các ngôn sứ. Giêrêmia, Isaia, Êdêkien, hay các ngôn sứ khác… đều là những cái tên trổi trang trong Cựu Ước. Nhưng chúng ta không có bất cứ một tư liệu lịch sử nào đầy đủ và trọn vẹn về cuộc đời của các vị ấy, ngoài một số rất ít những chi tiết về cuộc đời họ được đề cập ngang qua các bản văn.

Cũng không hẳn các nhân vật ngôn sứ này là tác giả của những quyển sách mang tên họ, vì các sách ấy là công trình được biên soạn qua rất nhiều giai đoạn, với nhiều thế hệ học trò khác nhau… Như thế, không có một chân dung thật sự của một con người cụ thể để có thể gọi con người ấy là Thánh, theo góc nhìn của Giáo Hội Công Giáo.

Tóm lại, việc chúng ta không minh nhiên gọi các nhân vật trổi trang trong Cựu Ước là các Thánh không đồng nghĩa với việc không có các Thánh trong thời Cựu Ước. Thời nào cũng có những con người sống đẹp lòng Chúa và xứng đáng hưởng hạnh phúc viên mãn mà Thiên Chúa hứa ban. Dù chúng ta gọi họ bằng bất cứ tước hiệu gì đi nữa, họ vẫn là những vị Thánh của Chúa.

Cao Gia An, S.J.

(Trích Giải Đáp Thắc Mắc cho người trẻ Công giáo, Tập 3, Nxb Tôn Giáo, 2020)

[1] Cf. F. Brown, S.R. Drive, C.A. Briggs, A Hebrew and English Lexicon of the Old Testament (Harvard University Library; Boston - New York – Chicago 1906) 871.

[2] Xh 19,6; Lv 11,4; 19,2; 20,7.

[3] x. Rm 1,7; 8,27; 12,13; 15,31; 16,2.15; 1 Cr 1,2; 6,1-2; 14,33; 16,1.15; 2Cr 1,1; 8,4; 9,1; Ep 1,1.15.18; 2,19; 3,18; 6,18; Pl 1,1; 4,21; Col 1,2.4.12.26; 1Tx 3,13; Plm 1,5.7; Dt 6,10.

[4] Trích Giáo Lý Công Giáo, số 2683.

Download all attachments as a zip file
Lời Chúa Chúa Nhật Tuần XVI Thường Niên, Năm C
.pdf
364.6kB
0717 Thánh Phê rô Nguyễn Bá Tuần và An rê Nguyễn Kim Thông Linh mục tử đạo
.m4a
8.4MB
2022 07 17 Thường niên 161 Tuấn 16 Chúa Nhật
.mp3
9.6MB