Tuesday, July 27, 202110:01 AM(View: 8)
Đối với những ai chưa đọc bài của tôi thì tôi xin kể lại: Sau khi dự đám cưới của cháu ruột tôi ngày 19/6/2021 thì 16 người trong gia đình tôi bị bịnh COVID 19. Gia đình tôi đều được chích ngừa. Có 3 người nằm bịnh viện vì không thở được.
Sunday, July 25, 20219:36 PM(View: 21)
Sau hơn một tháng trời lao đao vì cả đại gia đình tôi bị COVID 19, hôm nay là ngày vui nhất của vợ chồng tôi. Sau Thánh Lễ Chúa Nhật, tôi đánh bạo xin cha chủ tế ban cho vợ chồng tôi một đặc ân là được lãnh nhận Bí Tích Hoà Giải và Xức Dầu Thánh vì đầu tháng 7 vừa rồi, chúng tôi bị bịnh nên không được xức dầu Thánh vào mỗi Thứ Sáu Đầu Tháng.
Sunday, July 25, 20219:13 PM(View: 17)
Những lá thư này là của chị Thuận Hà gửi cho cha linh hướng, chúng tôi thấy có những điều hữu ích, nên với sự đồng ý của chị, chúng tôi đem chia sẻ với quý vị và các bạn. Chị Thuận Hà đi hành hương cùng với một người bạn và cô Su là cô em dâu ở Medjugorje. BÀI THƠ DÂNG MẸ: Vượt ngàn trùng con về đây thăm Mẹ, Lướt bóng mây con tràn đầy hy vọng.
Sunday, July 25, 20219:06 PM(View: 23)
Washington, ngày...năm 2007 Có một trường hợp khá lý thú, đó là chặng đàng Thánh Giá thứ 4, Mẹ gặp Chúa Giêsu vác thánh giá, cũng là nơi Mẹ hiện ra với Ivan, vì bạn của Ivan bị tai nạn xe hơi, lúc đó anh đang ngắm Đàng Thánh Giá nhưng rất buồn thì ở chặng này Đức Mẹ đã hiện ra để an ủi anh. Sau đó bạn của anh đã được chữa lành.
Sunday, July 25, 20219:01 PM(View: 17)
Washington, ngày...năm 2007 Cha quí mến, ... Một hôm sau lễ ra, con và Su sau gặp một thày chủng sinh người VN đang theo học bên Rôma dòng Phan Sinh, hình như thày đang học Triết thì phải. Đất lạ quê người mà gặp người đồng hương thì mừng lắm...
Sunday, July 25, 20213:07 PM(View: 15)
Washington ngày… Kính thăm cha, Con vẫn chưa ra khỏi vùng trời Mễdu và cũng chẳng muốn ra khỏi nơi đó. Bao lần đi là bấy nhiêu lần nhớ, bấy nhiêu kỷ niệm, bấy nhiêu hồng ân. Con vẫn nhớ khung trời đó quay quắt, chỉ muốn trở lại bên đó thôi. Khi đặt chân tới đó vui bao nhiêu thì khi về buồn bấy nhiêu, đau bấy nhiêu.
Sunday, July 25, 20212:54 PM(View: 16)
“Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh, con nhờ Mẹ, với Mẹ, trong Mẹ xin dâng lên Chúa lời ngợi khen, chúc tụng, tạ ơn Chúa đến muôn đời vì muôn hồng ân Chúa đổ xuống trên đời con." “Mẹ ơi con đã về đây “Xa xôi ngàn dặm về đây gặp Người “Đường dài thăm thẳm từng giây “Con mong gặp Mẹ giải khuây nỗi lòng” Santa Ana, ngày 21/7, 2007...
Thursday, July 22, 20216:05 PM(View: 52)
Có những điều mà trước đây tôi cảm thấy đó là điều tự nhiên, không có gì quan trọng thì bây giờ tôi lại thấy quý giá vô cùng, chẳng hạn như những trận mưa lớn. Tôi lớn lên ở Huế. Vào mùa Đông lạnh giá, trời cứ mưa rả rích hàng tháng trời. Mưa phùn cùng với khi trời giá lạnh và rét căm căm. Những cụ già cứ ôm theo người một cái lồng ấp gồm một cái thau nhỏ có mấy cục than hồng...
Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 92)
Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng! Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon.
Monday, July 19, 20219:23 PM(View: 58)
Nếu quý vị muốn đọc đủ gần 5000 cảm nghiệm vinh danh Chúa thì xin mời vào thăm các trang nhà: www.memaria.org, www.memaria.net, hay www.hddaminhthanhlinh.net. 1. Tôi có một người quen, ông đã từng đi hành hương với nhóm của chúng tôi. Lúc ấy, ông cũng đã 75 tuổi. Ông ở một mình trong khu Mobile Home. Trong túi áo ông luôn có đầy giấy tờ quan trọng,

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY THỨ BA TUẦN XIV THƯỜNG NIÊN SỐNG LỜI CHÚA Bài đọc : Bài đọc 1 : St 32,22-32 (HR : 32,23-33)

Monday, July 5, 202111:37 PM(View: 80)

6-6LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

THỨ BA TUẦN XIV THƯỜNG NIÊN

SỐNG LỜI CHÚA

Bài đọc :

Bài đọc 1 : St 32,22-32 (HR : 32,23-33)

Người ta sẽ gọi tên ngươi là Ít-ra-en, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và ngươi đã thắng.

Bài trích sách Sáng thế.

23 Đêm đó, ông Gia-cóp dậy, đem theo hai bà vợ, hai người nữ tỳ và mười một đứa con, và ông lội qua sông Giáp-bốc. 24 Ông đem họ theo, đưa họ qua sông, rồi đưa tài sản của ông qua. 25 Ông Gia-cóp ở lại một mình.

Có một người vật lộn với ông cho đến lúc rạng đông. 26 Thấy không thắng được ông, người đó bèn đánh vào khớp xương hông của ông, và khớp xương hông của ông Gia-cóp bị trật đang khi ông vật lộn với người đó. 27 Người đó nói : “Buông ta ra, vì đã rạng đông rồi.” Nhưng ông đáp : “Tôi sẽ không buông ngài ra, nếu ngài không chúc phúc cho tôi.” 28 Người đó hỏi ông : “Tên ngươi là gì ?” Ông đáp : “Tên tôi là Gia-cóp.” 29 Người đó nói : “Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Gia-cóp nữa, nhưng là Ít-ra-en, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và với người ta, và ngươi đã thắng.” 30 Ông Gia-cóp hỏi : “Xin cho tôi biết tên ngài.” Người đó nói : “Sao ngươi lại hỏi tên ta ?” Và người đó chúc phúc cho ông tại đấy.

31 Ông Gia-cóp đặt tên cho nơi đó là Pơ-nu-ên, “vì -ông nói- tôi đã thấy Thiên Chúa mặt đối mặt, mà tôi đã được tha mạng.” 32 Khi mặt trời mọc, ông đi qua Pơ-nu-ên ; ông đi khập khiễng vì bị trật xương hông. 33 Bởi thế, con cái Ít-ra-en, cho đến nay, không ăn cái gân đùi ở khớp xương hông, vì người đó đã đánh vào khớp xương hông của ông Gia-cóp, vào gân đùi.

Đáp ca : Tv 16,1.2-3.6-7.8 và 15 (Đ. c.15a)

Đ. Lạy Chúa, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài.
1Lạy Chúa, xin nghe con giãi bày lẽ phải,

lời con than vãn, xin Ngài để ý ;
xin lắng tai nghe tiếng nguyện cầu
thốt ra từ miệng lưỡi chẳng điêu ngoa.


Đ. Lạy Chúa, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài.

2Con xin được Thánh Nhan soi xét
vì mắt Ngài thấy rõ điều chính trực.
3Chúa có xét lòng con, thăm con giữa đêm trường,
có thử con bằng lửa, cũng chẳng thấy điều gian.


Đ. Lạy Chúa, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài.

6Con kêu lên Ngài, lạy Thiên Chúa, vì Ngài đáp lời con.
Xin lắng tai và nghe tiếng con cầu.
7Xin biểu lộ tình thương diệu kỳ của Chúa,
Ngài cứu ai trú ẩn dưới cánh tay Ngài
khỏi quân thù xông đánh.


Đ. Lạy Chúa, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài.

8Xin giữ gìn con như thể con ngươi,
Dưới bóng Ngài, xin thương che chở.
15Về phần con, sống công minh chính trực,
con sẽ được trông thấy mặt Ngài,
khi thức giấc, được thoả tình chiêm ngưỡng Thánh Nhan.


Đ. Lạy Chúa, sống công minh chính trực, con sẽ được trông thấy mặt Ngài.

Tung hô Tin Mừng : Ga 10,14

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi. Ha-lê-lui-a.


TIN MỪNG : Mt 9,32-38

Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.


32 Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám. 33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng : “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ !” 34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo : “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.”

35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

SUY NIỆM-MÙA GẶT

Sứ điệp truyền giáo năm 2019 mang chủ đề: “Được rửa tội và được sai đi”. Qua sứ điệp này, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhở mỗi người Kitô hữu ý thức hơn ơn đức tin mà mình đã lãnh nhận, đồng thời ý thức sứ mạng của mỗi Kitô hữu là những nhà truyền giáo trong Hội Thánh.

Trong thời đại hôm nay, dường như những giá trị vật chất đang dần lấn chiếm những giá trị tinh thần. Do đó, con người cũng dần lãng quên Thiên Chúa, lãng quên những giá trị vĩnh cửu mà họ được mời gọi hướng tới. Bởi thế, cánh đồng truyền giáo vẫn còn bát ngát bao la.

Cánh đồng truyền giáo là của Chúa, và Đức Giêsu nhắc nhở chúng ta hãy “cầu xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Chúng ta không phải chủ thể của việc loan báo Tin Mừng, cũng không phải ông chủ của mùa gặt. Nhưng chúng ta được mời gọi cộng tác với Chúa để Người biến đổi chúng ta thành những tay thợ gặt lành nghề theo ý muốn của Người.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

ĐTC Phanxicô: Chúng ta có nguy cơ không nhận ra Chúa khi Người đi ngang qua

Huấn dụ của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Bài Phúc âm Chúa Nhật hôm nay (Mc 6,1-6) thuật lại với chúng ta về sự cứng lòng tin của những người đồng hương với Chúa Giê-su. Sau khi giảng dạy trong các làng của miền Galilê, Chúa đi sang Nazareth, nơi Người đã lớn lên cùng với Mẹ Maria và thánh Giuse. Vào một ngày Sa-bát, Chúa giảng dạy trong hội đường Do Thái. Nhiều người lắng nghe Chúa đã tự hỏi: “Bởi đâu ông ta được được khôn ngoan như vậy? Ông ta không phải là bác thợ mộc, con bà Maria, những người hàng xóm mà chúng ta quen biết rõ sao? (xem cc. 1-3). Trước phản ứng của họ, Chúa Giê-su khẳng định một chân lý, điều đã trở thành một phần của sự khôn ngoan bình dân, đó là: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi” (c. 4).

Biết Chúa Giê-su nhưng không nhận biết Người

Chúng ta hãy suy tư về thái độ của những người dân làng của Chúa Giê-su. Chúng ta có thể nói rằng họ biết Chúa Giê-su, nhưng họ không nhận biết Người. Có sự khác nhau giữa biết và nhận biết: chúng ta có thể biết nhiều điều về một người, điều này cho chúng ta một ý tưởng, dựa vào những gì người khác nói về người này, có thể là thỉnh thoảng chúng ta gặp người này trong khu phố; nhưng tất cả những điều này là không đủ. Đó là một sự hiểu biết bình thường, bên ngoài, không nhận ra sự độc đáo của người đó.

Tất cả chúng ta đều có nguy cơ rơi vào trường hợp này: chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết rõ về một người, và tệ hơn là chúng ta dán nhãn cho họ và nhốt họ trong những định kiến của chúng ta. Tương tự như vậy, những người dân làng của Chúa Giê-su đã biết Người trong ba mươi năm và nghĩ rằng họ biết tất cả. Trên thực tế, họ không bao giờ nhận ra Người thực sự là ai. Họ dừng lại ở mức độ bề ngoài và từ chối điều mới mẻ về Chúa Giê-su.

Bị thói quen và định kiến ngăn cản đón nhận điều mới lạ

Và ở đây chúng ta đi vào chính trọng tâm của vấn đề: Khi chúng ta để cho sự thoải mái của thói quen và sự độc tài của các định kiến hướng dẫn mình thì khó có thể cởi mở với điều mới lạ và để cho mình được ngạc nhiên. Trong cuộc sống, chúng ta thường chỉ tìm kiếm từ kinh nghiệm của mình và thậm chí từ mọi người những gì phù hợp với ý tưởng và cách suy nghĩ của chúng ta để không bao giờ phải cố gắng thay đổi. Điều này thậm chí có thể xảy ra khi chúng ta nghĩ về Thiên Chúa, và ngay cả với chúng ta là những người tin Chúa, với chúng ta là những người nghĩ rằng chúng ta biết Chúa Giê-su, rằng chúng ta đã biết quá nhiều về Người và chỉ cần lặp lại những điều tương tự như mọi khi là đủ. Nhưng nếu không cởi mở với những gì mới mẻ và trước sự ngạc nhiên của Thiên Chúa, nếu không có sự ngạc nhiên, đức tin sẽ trở thành một kinh cầu buồn tẻ và từ từ tàn lụi và trở thành một thói quen xã hội.

Phải cảm thấy ngạc nhiên khi gặp Chúa

Ngạc nhiên là gì? Ngạc nhiên xảy ra khi chúng ta gặp Thiên Chúa: “Tôi đã gặp Chúa”. Nhiều lần chúng ta đọc thấy trong Tin Mừng, những người gặp Chúa và nhận biết Người, họ cảm thấy ngạc nhên. Và chúng ta, gặp gỡ Chúa, chúng ta phải cảm thấy ngạc nhiên. Điều này giống như chứng chỉ bảo đảm rằng cuộc gặp gỡ đó là thật sứ chứ không phải là thói quen.

Không chấp nhận mầu nhiệm Nhập Thể

Cuối cùng, tại sao dân làng của Chúa Giê-su không nhận ra và tin Người? Lý do là gì? Nói một cách ngắn gọn, chúng ta có thể nói rằng họ không chấp “xì-căng-đan” Nhập Thể. Điều trở thành cớ vấp phạm đối với họ đó là sự vô biên của Thiên Chúa lại được bày tỏ trong sự nhỏ bé của xác thịt chúng ta, Con Thiên Chúa lại là con của một người thợ mộc, thần thánh lại ẩn mình trong con người, Thiên Chúa lại mang lấy khuôn mặt, những lời nói, những cử chỉ của một con người giản dị. Đây là cớ vấp phạm: sự nhập thể của Thiên Chúa, sự cụ thể của Người, ‘cuộc sống hàng ngày’ của Người.

Nguy cơ không nhận ra Chúa

Thiên Chúa đã trở thành một con người, Giê-su Nazareth, trở thành bạn đồng hành, trở thành một người giữa chúng ta. Là một người giữa chúng ta, Người hiểu, đồng hành, tha thứ và yêu thương chúng ta rất nhiều. Trong thực tế, chúng ta dễ chấp nhận một vị thần trừu tượng và xa cách hơn, một vị thần không xen vào các tình cảnh và chấp nhận một đức tin xa rời cuộc sống, xa rời các vấn đề, xã hội. Hoặc chúng ta thậm chí muốn tin vào một vị thần có 'hiệu quả đặc biệt', người chỉ làm những điều đặc biệt và luôn khơi gợi cảm xúc mạnh mẽ. Ngược lại, chính Thiên Chúa đã nhập thể: Thiên Chúa khiêm nhường, dịu dàng, ẩn mình, đến gần chúng ta, sống bình thường trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Và rồi, giống như những người dân làng của Chúa Giê-su, chúng ta có nguy cơ không nhận ra Chúa khi Người đi ngang qua.

Thánh Augustino nói: “Tôi sợ Thiên Chúa, sợ Chúa, khi Người đi ngang qua”. Nhưng tại sao thánh Augustino sợ? “Tôi sợ không nhận ra Người.” Chúng ta không nhận ra Chúa; đúng hơn, chúng ta cảm thấy Người là cớ vấp phạm.

Giờ đây, trong lời cầu nguyện, chúng ta hãy cầu xin Đức Mẹ, người đã chào đón mầu nhiệm Thiên Chúa trong cuộc sống hàng ngày của Mẹ ở Nazareth, cho đôi mắt và trái tim chúng ta không còn định kiến và mở ra để ngạc nhiên trước sự ngạc nhiên của Thiên Chúa, trước sự hiện diện khiêm tốn và ẩn giấu của Người trong cuộc sống hàng ngày.

Hồng Thủy - Vatican News